HUYỀN THOẠI DAO MỔ TRÊN VŨ ĐÀI MÁU
Một ký ức nghẹt thở về ca phẫu thuật đặc biệt ngay dưới hầm ngầm Tây Nguyên năm 1972. Trong bối cảnh hầm bị sập một nửa, thiếu ánh sáng và thuốc gây mê, bác sĩ Kính đã phải đưa ra một quyết định táo bạo để giành giật mạng sống cho một chiến sĩ từ tay tử thần.
Năm 1972, chiến trường Tây Nguyên bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Bác sĩ Nguyễn Ngọc Kính cùng đội phẫu thuật lưu động phải dựng lán trại, đào hầm sâu dưới lòng đất để làm phòng mổ cấp cứu. Khó khăn lớn nhất lúc bấy giờ là sự thiếu thốn tột cùng về y tế: không có điện, không đủ thuốc tê, thuốc mê và kháng sinh.
Một chiều muộn, thương binh trẻ tên Nam được khênh vào trong tình trạng một mảnh bom găm sâu vào gần tim, máu tuôn ra xối xả, mạch đập yếu ớt. Đúng lúc bác sĩ Kính chuẩn bị rạch dao mổ thì pháo binh địch từ căn đồn gần đó bắn cấp tập vào khu vực trạm xá. Một quả đạn pháo nổ ngay cửa hầm, đất đá sụt xuống làm sập một góc phòng mổ, bụi bay mù mịt. Chiếc đèn bão duy nhất dùng để lấy ánh sáng bị vỡ tan.
Trong bóng tối dày đặc và tiếng nổ đinh tai nhức óc, người chiến sĩ trẻ lịm dần. Bác sĩ Kính kể lại: "Lúc ấy, nếu dừng lại hoặc chờ hết pháo kích, cậu ấy chắc chắn sẽ chết vì mất máu. Tôi hét lên gọi anh em: 'Ai còn bật lửa, còn đèn pin thì mang hết vào đây!'"
Ngay lập tức, ba đồng chí y tá và hộ lý đứng vây quanh bàn mổ, người cầm đèn pin cá nhân, người bật quẹt lửa (bật lửa loại dùng xăng của lính) chụm lại để tạo ra một vùng ánh sáng nhỏ nhoi, vừa đủ rọi vào lồng ngực của bệnh nhân.
Vì thuốc tê đã hết, bác sĩ Kính phải ghé sát tai Nam nói lớn: "Em ráng chịu đau, cắn chặt chiếc khăn này, anh phải lấy mảnh bom ra ngay!". Người chiến sĩ gật đầu, mồ hôi vã ra như tắm.
Bằng đôi tay tài hoa và sự bình tĩnh đến kỳ lạ, dưới ánh sáng bập bùng của những ngọn lửa quẹt và ánh đèn pin leo lét, bác sĩ Kính thực hiện từng nhát dao chuẩn xác. Mỗi lần nghe tiếng pháo nổ ngoài hầm, ông lại lấy thân mình che chắn phía trên lồng ngực đang mở của bệnh nhân để tránh đất cát rơi vào. Sau hơn một giờ đồng hồ căng thẳng đến nghẹt thở, mảnh gang sắc nhọn đã được gắp ra khỏi lồng ngực anh Nam một cách an toàn.
Mỗi câu chuyện là một minh chứng cho thấy: Trong thời hoa lửa ấy, lòng dũng cảm và tình đồng chí, tình mẫu tử chính là thứ vũ khí tối tân nhất để chiến thắng mọi bom đạn của kẻ thù.



