Bài viết

Huyền thoại Đội nữ du kích "Giao liên chân đất" vùng ven Tây Ninh

Tây Ninh18/08/2026Xã Mường Khương (Đoàn xã Mường Khương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

ùng căn cứ Bắc Tây Ninh trong giai đoạn 1969–1970 là một trong những tâm điểm của các chiến dịch "tìm và diệt" do quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn triển khai. Để chia cắt lực lượng cách mạng, địch lập dải bãi mìn, cài vật cản pháo bầy và mạng lưới trinh sát biệt kích dày đặc ven các bưng biền và sông Vàm Cỏ Đông. Trong bối cảnh ấy, Đội nữ du kích giao liên xã Bến Cầu (Tây Ninh) gồm 15 cô gái trẻ tuổi từ 15 đến 18 đã trở thành chiếc cầu nối sinh tử đưa cán bộ, công văn và vũ khí qua vùng kiểm soát của địch.

Đặng Thị Bè (nguyên Đội trưởng Đội nữ du kích giao liên Bến Cầu) bồi hồi nhớ lại: Các cô gái du kích thời đó không hề có giày dép hay trang bị hiện đại. Họ đi "chân đất" băng qua những cánh đồng gặt dại đầy gai mắc hót, đầm lầy ngập ngang ngực và những bãi mìn dày đặc của địch. Gian khổ nhất là việc vận chuyển tài liệu mật và thuốc chữa bệnh vào nội đô.

Để qua mặt các trạm kiểm soát gắt gao của địch, chị em sáng tạo ra hàng loạt cách ngụy trang độc đáo. Tài liệu mật được cuộn tròn nhỏ bằng ngón tay, bọc nhiều lớp nylon rồi giấu vào bên trong những chiếc đương dừa (lõi cây dừa nước), đế dép cao su hoặt nhét vào trong gầu xách nước của các cô gái đi làm đồng. Nhiều lần bị địch bắt giữ xét hỏi, các cô gái trẻ vẫn bình tĩnh giở trò đùa nghịch, giả làm người dân quê ngô nghê để đánh lừa quân địch.

Ký ức đau thương nhất đối với bà Bè là đêm mưa tầm tã tháng 10 năm 1969. Tiểu đội 3 cô gái gồm chị Bè, chị Út Thương và chị Nở nhận nhiệm vụ chuyển một chuyến thuốc kháng sinh và tài liệu quan trọng vượt sông. Giữa sông, tàu tuần tra của địch phát hiện và xả đạn đại liên dữ dội. Chị Út Thương (mới 16 tuổi) bị trúng đạn ở đùi.

Trong làn đạn cày xới mặt nước, chị Út Thương nhất quyết không chịu lên thuyền vì sợ làm chìm xuồng và lộ tài liệu. Chị đã ôm chặt gói tài liệu bọc nylon đẩy về phía chị Bè rồi buông tay chìm xuống lòng sông Vàm Cỏ để hai đồng đội kịp bơi vào bờ an toàn.

Bà Bè nghẹn ngào: "Trước khi chìm xuống nước, Út Thương chỉ kịp nhắn lại một câu: 'Chị Bè ơi, giữ kỹ gói tài liệu đưa về căn cứ giùm em!'. Sự hy sinh của Thương và bao chị em nữ du kích chân đất năm ấy đã giữ cho mạch máu thông tin của căn cứ Tây Ninh không bao giờ bị đứt đoạn."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn