HUYỀN THOẠI GIỮA THỜI HOA LỬA
Ông Trần Ngọc Thi sinh năm 1935 tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng – thôn 1 Trà Nú, huyện Bắc Trà My (nay là thôn Làng Gạch, xã Trà Liên, thành phố Đà Nẵng). Lớn lên trong gia đình có cha là cụ Trần Ngọc Mỹ và mẹ là cụ Trần Thị Khâm, tình yêu quê hương đã sớm thấm đẫm vào máu thịt người con cả này. Gia đình ông có ba anh em, trong đó người em út Trần Văn Hòe đã anh dũng hy sinh, hiến dâng tuổi thanh xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Năm 1953, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Trần Ngọc Thi gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, dấn thân vào chiến trường Kon Tum khốc liệt. Năm 1954, ông tập kết ra Bắc để bồi dưỡng lý tưởng và cũng chính tại đây, ông đã bén duyên cùng bà Huỳnh Thị Ngọc Lan – một người đồng hương và cũng là một nữ thanh niên xung phong cùng chí hướng.
Từ năm 1955 đến 1960, dấu chân ông in hằn trên khắp các chiến trường từ Nam Lào đến đường Trường Sơn huyền thoại. Khi trở về Quân khu V, với vai trò tại An ninh Khu V, ông là "người dẫn đường" mưu trí, dẫn dắt bộ đội chủ lực đánh chiếm các cứ điểm quan trọng như Nước Oa (bảo vệ Khu ủy Khu V), Đồn Trà Đốc, xã Trà Đông và tham gia các trận đánh lớn tại Tiên Phước, Tam Kỳ, Núi Thành. Sự gắn kết bền chặt giữa ông, bộ đội và đồng bào các dân tộc Ca Dong, M'Nông, Cor đã tạo nên sức mạnh tổng hợp, quyết chiến đấu không lùi bước.
Năm 1961 đến 1963 ghi dấu những kỷ niệm không thể quên tại chiến trường Đăk Tô, Đăk Hà Kon Tum. Trong một trận giáo lá cà ác liệt tại Đăk Hà, ông đối mặt trực diện với kẻ thù. Nhát lê của địch đâm trúng vào cằm dưới, ông dùng tay gạt đỡ thì bị lê đâm trúng chính diện tráng giữa hai lông mày (hiện vết sẹo vẫn còn), không dừng lại ở đó, ông còn bị đạn bắn sợt đùi phải. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, ông vẫn chiến đấu với tinh thần mãnh liệt theo lời dạy của Bác Hồ: "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Những vết sẹo để lại trên khuôn mặt và thân thể ông ngày nay chính là những "tấm huy chương" sống động nhất về một thời oanh liệt. Ngoài ra ông còn dẫn dắt bộ đội tham gia chiến đấu tại Quảng Nam, Quảng Ngãi, Kon Tum ……. Những đồng đội tham gia cùng ông một số người đã hy sinh, một số người đã chết vì tuổi cao.
Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông trở về quê hương Trà Liên, tiếp tục cống hiến trên mặt trận xây dựng chính quyền. Với sự tín nhiệm của nhân dân, ông giữ chức Phó Bí thư, Chủ tịch UBND xã Trà Liên trong hai nhiệm kỳ. Khi về hưu, dù sức khỏe suy giảm, ông vẫn bền bỉ tham gia xây dựng Đảng tại chi bộ thôn, giữ vững phẩm chất đạo đức của người chiến sĩ cách mạng.
Giờ đây, ở tuổi xế chiều tại thôn Làng Gạch, ông Trần Ngọc Thi đang sống những ngày tháng an yên bên vợ và 5 người con. Dù căn bệnh thận và những vết thương cũ khiến trí nhớ không còn minh mẫn, nhưng ông vẫn luôn nhận được sự tri ân, kính trọng từ Đảng bộ, chính quyền và các thế hệ trẻ.
Chiến tranh đã đi qua, nhưng hậu quả vẫn còn đó. Trên chính diện tráng giữa hai lông mày, phía dưới cằm bên phải vết sẹo vẫn còn đọng lại, trên đùi phải của ông vết thương do đạn bắn tuy không gây tổn hại nhiều nhưng để lại một dấu vết hằng in những mất mát quá lớn trong cuộc chiến bảo vệ đất nước. Một dấu tích của những năm tháng chiến đấu. Trí nhớ của ông không còn minh mẫn, sức khỏe cũng suy giảm.
Với những cống hiến và hy sinh to lớn, ông được Nhà nước phong tặng huân chương cao quý và công nhận là thương binh hạng IV. Mỗi dịp lễ lớn ông đều được các cấp Đảng ủy, chính quyền, trường học và đoàn thể đến thăm hỏi, tri ân.
Câu chuyện cuộc đời ông là một minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường của thế hệ đi trước. Đó không chỉ là ký ức của một con người, mà còn là biểu tượng của cả một thời hoa lửa – nơi mà lòng yêu nước đã thắp sáng niềm tin, dẫn lối dân tộc đi đến ngày độc lập, hòa bình.


