(Huyền thoại tay chèo trên dòng "Mưa đỏ" Thạch Hãn)- câu chuyện hoa thời lửa
Bà Nguyễn Thị Thu (O Thu) là nhân chứng sống về lòng quả cảm của người phụ nữ Quảng Trị trong cuộc chiến giữ nước năm 1972. Bằng con đò nhỏ và ý chí kiên trung, bà đã vượt qua làn "mưa đỏ" trên sông Thạch Hãn để kết nối mạch máu giao thông cho mặt trận Thành cổ giữa lúc nguy nan nhất.
ĐƠN VỊ: Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn
Câu chuyện thời hoa lửa - Nữ du kích Nguyễn Thị Thu
(Huyền thoại tay chèo trên dòng "Mưa đỏ" Thạch Hãn)
Bà Nguyễn Thị Thu (O Thu) là nhân chứng sống về lòng quả cảm của người phụ nữ Quảng Trị trong cuộc chiến giữ nước năm 1972. Bằng con đò nhỏ và ý chí kiên trung, bà đã vượt qua làn "mưa đỏ" trên sông Thạch Hãn để kết nối mạch máu giao thông cho mặt trận Thành cổ giữa lúc nguy nan nhất.
Câu chuyện được chia sẻ bởi Sinh viên Trần Việt Ngân - Chi đoàn Sư phạm Toán học K48B
Bà Nguyễn Thị Thu sinh năm 1954 trong một gia đình ngư dân bám biển, bám sông tại làng Giang Hến, thị trấn Ái Tử, Quảng Trị. Năm 1972, khi chiến sự nổ ra ác liệt, quê hương bà trở thành tâm điểm của những trận oanh kích dữ dội nhất. Hoàn cảnh lịch sử khi ấy vô cùng ngặt nghèo: Sông Thạch Hãn là tuyến tiếp tế độc đạo vào Thành cổ, nhưng kẻ địch đã tập trung hỏa lực hòng biến dòng sông này thành một "tọa độ trắng". Dưới mặt sông là thủy lôi và bom nổ chậm, trên trời là pháo sáng và máy bay B-52 rải thảm. Trước tình thế đó, cô gái trẻ 18 tuổi cùng cha chồng đã tình nguyện bám trụ bến sông làng Tiền, lấy con đò nhỏ làm "cây cầu di động" đưa bộ đội vượt sông.
Mỗi chuyến đò đêm không ánh đèn là một cuộc đối đầu trực diện với tử thần. O Thu vững tay chèo giữa những quầng bom dựng đứng cột nước cao ngất trời, khéo léo lách qua những làn đạn pháo soi loang loáng mặt sông lạnh lẽo. Khi xuôi dòng là chở nặng vũ khí, đạn dược tiếp sức cho trận địa; khi ngược dòng trở ra là chở nặng những thương binh, những người đồng đội với cơ thể đầy máu và bụi đường. Có những đêm, dòng sông cuộn sóng như muốn nuốt chửng chiếc thuyền nan mỏng manh, nhưng lòng dũng cảm của người con gái Quảng Trị đã giúp con đò cập bến an toàn, đảm bảo mạch máu chi viện không một phút nào ngừng nghỉ.
Hình ảnh O Thu với mái chèo nhịp nhàng giữa làn đạn pháo đã trở thành biểu tượng bất diệt cho sự hy sinh thầm lặng của nhân dân vùng đất lửa. Sự kiên cường của bà trong suốt 81 ngày đêm không chỉ giúp duy trì sự sống cho mặt trận Thành cổ mà còn khẳng định một chân lý: Sức mạnh của lòng dân là thứ vũ khí không một cường quyền nào khuất phục nổi. Hòa bình lập lại, bà trở về với nếp sống giản dị, lặng lẽ như sóng nước Thạch Hãn, nhưng huyền thoại về những chuyến đò sinh tử năm xưa vẫn còn vang vọng mãi trong sử sách, nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của mỗi tấc đất quê hương được đổi bằng máu và nước mắt.



