Huyền thoại trên bầu trời
Trong cái nắng gay gắt của mùa hè năm 1966, người anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy đã viết nên một huyền thoại trên bầu trời miền Bắc bằng chiếc MiG-17 vốn bị đánh giá thấp hơn nhiều so với các tiêm kích hiện đại của Mỹ. Đối mặt với những chiếc F-8 Crusader nhanh gấp đôi tốc độ âm thanh, ông không chọn lối đánh tốc độ mà vận dụng chiến thuật "ngoặt gấp" đầy lắt léo và bản lĩnh của một người con sông nước miền Tây để biến kẻ đi săn thành con mồi. Bằng sự bình tĩnh phi thường và ý chí thép, ông th
CÁNH BẠC VÀ CHÂN TRẦN
Trời mùa hè năm 1966 nắng như đổ lửa. Tại sân bay Nội Bài, tiếng còi báo động xé toạc không gian tĩnh lặng.
Nguyễn Văn Bảy, người đàn ông Nam Bộ có dáng người đậm, nụ cười hiền khô, nhanh chóng trèo lên buồng lái chiếc MiG-17 số hiệu 2047. Chiếc máy bay này so với những "Con ma" F-4 hay "Thần sấm" F-105 của Mỹ thì giống như một con chim sẻ đứng trước những gã khổng lồ. Nó không có tên lửa, không có radar tầm xa, chỉ có 3 khẩu pháo trên mũi và đôi cánh bạc nhỏ bé.
1. Cuộc đi săn không cân sức
"Biên đội cất cánh!" – Lệnh từ mặt đất vang lên.
Chiếc MiG-17 lao vút lên không trung, xé tan màn sương sớm. Hôm đó, biên đội của ông nhận nhiệm vụ đánh chặn một tốp máy bay hải quân Mỹ đang rầm rộ tiến vào đánh phá khu vực Nam Hà (nay là Hà Nam, Nam Định).
Vừa đạt độ cao 3.000 mét, qua lớp kính buồng lái, ông Bảy nheo mắt. Phía trước, bốn chiếc F-8 Crusader – loại tiêm kích được mệnh danh là "Tên hiệp sĩ cuối cùng" của Mỹ – đang dàn đội hình bay lượn lờ. Chúng hiện đại, nhanh gấp đôi tiếng động và trang bị đầy mình tên lửa tầm nhiệt Sidewinder.
2. Chiến thuật "Cá lóc nhào lộn"
Đối thủ phát hiện ra chiếc MiG đơn độc. Hai chiếc F-8 tách tốp, lộn vòng rồi lao xuống như hai mũi tên lửa, định dùng tốc độ để "nuốt chửng" ông Bảy.
Lúc này, trong đầu người phi công quê Lai Vung (Đồng Tháp) không có lý thuyết khô khan. Ông cầm cần lái như cầm tay chèo xuồng trên sông Tiền. Ông biết, nếu đấu tốc độ, ông thua chắc. Nhưng nếu đấu về độ lắt léo ở tầm thấp, ông là bậc thầy.
"Để tao cho tụi bây coi dân miền Tây lặn lội ra sao!" – Ông Bảy thầm nghĩ.
Ông đột ngột kéo cần lái, thực hiện cú "ngoặt gấp" (high-G turn) kinh điển. Chiếc máy bay nghiêng đi một góc gần 90 độ. Áp lực ly tâm đè nặng lên cơ thể, khiến máu dồn xuống chân, mắt mờ đi vì hiện tượng "tối mắt" (grey-out). Nhưng bằng một nghị lực phi thường, ông vẫn giữ chặt cần lái.
Chiếc F-8 phía sau bị bất ngờ trước cú ngoặt quá gắt, nó vọt quá đà. Vị thế thay đổi: Kẻ đi săn biến thành con mồi.
3. Khoảnh khắc 200 mét
Ông Bảy không vội bóp cò. Ông biết đạn pháo 37mm và 23mm trên máy bay mình rất hạn chế, mỗi viên đều là vàng ngọc. Ông ép chiếc MiG-17 bám sát đuôi kẻ thù. 1.000 mét... 800 mét... 500 mét...
Trong bộ đàm, tiếng chỉ huy từ mặt đất sốt ruột: "Bảy, bắn đi! Nó sắp chạy thoát!"
Ông Bảy vẫn im lặng. Mồ hôi chảy ròng ròng vào mắt cay xè. Ông đang thực hiện chiến thuật "nắm thắt lưng địch mà đánh".
Khi chiếc F-8 hiện lên to lớn, choán hết cả khung ngắm của ông, khoảng cách chỉ còn đúng 200 mét. Ở cự ly này, nếu máy bay địch phát nổ, những mảnh vỡ có thể văng ra làm hỏng chính máy bay của ông. Nhưng đó là cách duy nhất để chắc chắn tiêu diệt.
Đoành! Đoành! Đoành!
Ông siết cò. Ba khẩu pháo đồng loạt khạc lửa. Những viên đạn cỡ lớn xé nát cánh trái và động cơ của chiếc F-8. Một quầng lửa cam rực cháy bùng lên giữa bầu trời xanh ngắt. Chiếc máy bay Mỹ khựng lại, xoay tròn rồi lao thẳng xuống đất. Viên phi công Mỹ kịp nhảy dù, ngơ ngác không hiểu tại sao mình bị hạ bởi một chiếc máy bay "đồ cổ".
4. Trở về với đôi chân trần
Sau khi hạ thêm một chiếc nữa và phối hợp cùng đồng đội đánh tan tốp máy bay Mỹ, Nguyễn Văn Bảy đưa chiếc MiG-17 đầy vết sẹo đạn trở về căn cứ.
Khi bánh máy bay vừa chạm đường băng và dừng hẳn, ông bước ra khỏi buồng lái. Việc đầu tiên ông làm không phải là báo cáo thành tích với chỉ huy, mà là... cởi phăng đôi giày cao cổ vướng víu ra. Ông nhảy xuống đất với đôi chân trần, thong thả đi trên cỏ như thể vừa đi làm đồng về.
Ông rút trong túi áo ra một điếu thuốc lào, rít một hơi thật sâu, nhả khói lên trời rồi cười khà khà:
"Tụi nó bay nhanh thiệt, nhưng mà quẹo không lại tao đâu!"


