Bài viết

HUYỀN THOẠI VỀ NHỮNG NGƯỜI MẸ CHÈO ĐÒ

Đồng Tháp14/06/2026Trường Mầm non Hướng Dương (Phường Thới Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

HUYỀN THOẠI VỀ NHỮNG NGƯỜI MẸ CHÈO ĐÒ

Nếu như tiền tuyến xa xôi là nơi những người lính trẻ kiên cường đối mặt với họng súng quân thù bằng ý chí can trường và máu lửa, thì ở hậu phương, có một cuộc chiến khác cũng thầm lặng, bền bỉ và vĩ đại không kém. Đó là cuộc chiến giữ đất, giữ làng, che chở cán bộ và nuôi quân của những người Mẹ Việt Nam Anh hùng – những "người mẹ thời hoa lửa" với mái tóc bạc phơ theo năm tháng nhưng mang tấm lòng bao la, bao dung như biển rộng sông dài.

Lịch sử dân tộc đã tạc vào thế kỷ những bức tranh phù điêu bằng xương bằng thịt đẹp đến nao lòng về những người mẹ. Đó là hình ảnh bến đò mẹ Suốt, người mẹ dũng cảm một tay chèo lái con thuyền mộc qua sóng dữ sông Nhật Lệ, hiên ngang dưới làn mưa bom bão đạn của máy bay phản lực Mỹ để tiếp tế vũ khí, lương thực, đưa bộ đội qua sông. Đó là bóng dáng kiên cường của những người mẹ miền Nam, miền Tây Nam Bộ đêm đêm âm thầm đào hầm bí mật ngay dưới nền nhà, dưới lu gạo, bụi tre để nuôi giấu chiến sĩ cách mạng ngay trong lòng địch.

Các mẹ không phải là những vị tướng soái, không mưu cầu danh lợi, cũng chẳng bao giờ nghĩ đến những điều lớn lao, vĩ đại. Động lực duy nhất nuôi dưỡng lòng quả cảm phi thường của mẹ chính là tình yêu thương. Đó là tình yêu dành cho những đứa con dứt ruột đẻ ra đang đi chiến đấu dọc dải Trường Sơn, và là tình yêu dành cho cả những người lính xa lạ từ khắp mọi miền quê đổ về, được mẹ dang tay đón nhận, coi họ như chính khúc ruột, như máu thịt của mình. Để bảo vệ những "đứa con" ấy, mẹ chắt chiu từng hạt gạo bọc nilon tránh ẩm, chia đôi từng củ sắn lùi, củ khoai hoang. Nửa đêm, khi quân thù ập đến, các mẹ sẵn sàng chịu những trận đòn roi chí mạng, những họng súng lạnh lùng găm vào ngực, nhưng nhất quyết không hé răng khai nửa lời để bảo vệ an toàn cho mạch máu cách mạng.

Những người mẹ ấy chính là hiện thân vĩ đại nhất của dáng hình đất nước: dẫu trải qua muôn vàn đau thương, mất mát khi ngậm ngùi tiễn đưa hết đứa con này đến đứa con khác ra đi không trở lại, nhưng tâm thế vẫn vô cùng kiên cường, bất khuất. Mỗi người lính bước vào trận địa, trong ba lô hành quân của họ luôn mang theo bóng hình gầy guộc của mẹ, mang theo hương vị ấm nồng của nồi ngô luộc đêm đông, của chiếc áo sờn vai được đôi bàn tay gầy gộc của mẹ khâu vội. Chính hơi ấm tình mẫu tử ấy đã trở thành một thứ giáp sắt tinh thần, một nguồn sức mạnh vô địch giúp người chiến sĩ vượt qua mọi đói rét, gian khổ và hiểm nguy nơi chiến trường.

Đối với những đoàn viên, giáo viên mầm non của Chi đoàn trường Mầm non Hướng Dương – những người hằng ngày đang vinh dự làm "người mẹ thứ hai", đón nhận và chăm sóc những búp măng non từ khi còn chập chững, hình tượng người mẹ thời hoa lửa chính là một thánh đường đạo đức, một tấm gương lớn về sự bao dung, lòng vị tha và tình yêu thương vô bờ bến. Chúng tôi hiểu rằng, nếu năm xưa các mẹ bảo vệ sự sống của đất nước dưới tầng hầm bão đạn, thì ngày nay, chúng tôi có trách nhiệm nuôi dưỡng tâm hồn và tương lai của đất nước dưới mái trường hòa bình.

Thấm nhuần và biết ơn sâu sắc những hy sinh cao cả ấy, Chi đoàn trường Mầm non Hướng Dương nguyện học tập và nối tiếp tinh thần của những người mẹ anh hùng. Chúng tôi cam kết sẽ mang tất cả tình yêu thương liêm chính, sự kiên nhẫn và lòng tận tụy của người mẹ để nắn nót, chăm sóc, dạy dỗ các con thơ. Mỗi tiết học, mỗi cử chỉ yêu thương hằng ngày sẽ là cách chúng tôi gieo mầm lòng biết ơn vào lòng thế hệ trẻ, quyết tâm xây dựng một thế hệ tương lai giàu lòng nhân ái, biết trân trọng giá trị lịch sử và xứng đáng với những hy sinh vô giá của thế hệ cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn