Cựu chiến binh

HUyền Thoại xuyên rừng

Huyền Thoại Xuyên Rừng: Lời Kể Của Cựu Chiến Binh Nguyễn Trọng Tước Về Đường Ống Xăng Dầu Trường Sơn Ngồi nghe người cựu chiến binh Nguyễn Trọng Tước say sưa kể lại những ký ức năm xưa, em như được tận mắt chứng kiến một trong những kỳ tích vĩ đại nhất của lịch sử: Tuyến đường ống xăng dầu Trường Sơn. Không có những bản vẽ kỹ thuật bóng bẩy hay máy móc tối tân, câu chuyện của ông Tước mộc mạc nhưng lại vĩ đại bởi nó được viết lên bằng mồ hôi, trí tuệ và đôi vai trần của những con người Việt Nam

Ninh Bình10/05/2026Lê Văn Thành (chi đoàn Tân Phong xã Giao Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Huyền Thoại Xuyên Rừng: Lời Kể Của Cựu Chiến Binh Nguyễn Trọng Tước Về Đường Ống Xăng Dầu Trường Sơn

Ngồi nghe người cựu chiến binh Nguyễn Trọng Tước say sưa kể lại những ký ức năm xưa, em như được tận mắt chứng kiến một trong những kỳ tích vĩ đại nhất của lịch sử: Tuyến đường ống xăng dầu Trường Sơn. Không có những bản vẽ kỹ thuật bóng bẩy hay máy móc tối tân, câu chuyện của ông Tước mộc mạc nhưng lại vĩ đại bởi nó được viết lên bằng mồ hôi, trí tuệ và đôi vai trần của những con người Việt Nam bình dị.

Kỳ tích từ sức người và sự sáng tạo vô bờ

Ông Tước cười hiền, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào khi khẳng định: "Đến bây giờ, thế giới người ta vẫn nể phục và tự hỏi không biết Việt Nam làm cách nào". Ông kể, hàng ngàn kilômét đường ống băng rừng lội suối ấy không phải do máy móc hiện đại thi công. Những đoạn ống thép, ống sắt nặng trĩu – nặng hơn rất nhiều so với những đường ống dân dụng bình thường – hoàn toàn được khuân vác bằng sức người.

Chẳng có cần cẩu hay máy bay trực thăng thả xuống, bộ đội và thanh niên xung phong cứ thế cõng từng đoạn ống vượt qua đèo dốc vòi vọi, rồi lại đưa xuống tận dưới đáy thung lũng sâu thẳm. Nhưng vác được ống đến nơi mới chỉ là một nửa chặng đường. Làm sao để bơm được dòng xăng dầu vượt qua những đỉnh núi cao vút? Lời giải lại nằm ở trí thông minh tuyệt vời: quân ta thiết lập vô số trạm bơm nhỏ nối tiếp nhau, cứ trùng trùng điệp điệp đẩy dòng "máu nóng" lên cao, rỏ xuống khe, rồi lại vắt qua những cánh rừng rậm rạp.

Nơi nào không đào được đất, đường ống được treo lơ lửng trên các thân cây. Nơi nào phải qua sông sâu suối dữ, những người lính lại lặn ngụp, ghim chặt đường ống xuống tận đáy sông để nước cứ trôi mà xăng dầu vẫn chảy.

Trận đồ nghi binh giữa đại ngàn

Với tổng chiều dài hơn 5.000km đường ống (nằm trong hệ thống hơn 20.000km đường Trường Sơn), đây không chỉ là một công trình vận tải mà còn là một mặt trận bí mật khổng lồ.

Theo lời ông Tước, nguyên tắc sống còn là không bao giờ được đi dọc theo các trục đường xe chạy hay những nơi quang đãng. Để qua mặt mạng lưới thám báo, máy bay trinh sát và những kẻ dò xét của địch, đường ống phải len lỏi qua những con đường ngắn nhất, hiểm trở nhất và bí mật nhất. Các lực lượng trinh sát, tình báo của ta luôn phải bám sát địa bàn, sẵn sàng "bóc gỡ" những tai mắt của kẻ thù để bảo vệ sự an toàn tuyệt đối cho công trình.

Hệ thống đường Trường Sơn năm ấy được ông Tước ví như một "bàn cờ" chằng chịt các lối đi ngang dọc. Địch ném bom phá đường này, ta lập tức xẻ rừng đi đường khác. Máy bay có ném bom rải thảm đến đâu cũng không thể cắt đứt được huyết mạch bám rễ sâu vào lòng đất mẹ.

Đích đến của ý chí thép

Bản thân ông Nguyễn Trọng Tước đã trực tiếp trải qua cuộc hành quân bộ ròng rã 4 tháng trời, vượt qua mọi gian khổ của tuyến đường Trường Sơn khói lửa để vào miền Đông Nam Bộ. Và niềm tự hào lớn lao nhất của người cựu chiến binh ấy là được tận mắt chứng kiến điểm vươn tới cuối cùng của nhánh đường ống kỳ vĩ: Xã Lộc Khánh, huyện Lộc Ninh, tỉnh Bình Phước.

Từ miền Bắc xa xôi, băng qua biết bao đạn bom, thác ghềnh, dòng xăng dầu đã chảy thẳng vào chiến trường, tiếp thêm sức mạnh cho những đoàn quân tiến lên phía trước.

Câu chuyện của ông Nguyễn Trọng Tước khép lại nhưng âm vang của nó vẫn còn mãi. Đối với em, đó là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy: Sức mạnh của Việt Nam không nằm ở vũ khí hay công nghệ tối tân, mà nằm ở khối óc và trái tim của những con người làm nên lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn