HUỲNH NGỌC TẤN – LÁ ĐƠN XIN TRỞ LẠI CHIẾN TRƯỜNG NĂM 1971
HUỲNH NGỌC TẤN – LÁ ĐƠN XIN TRỞ LẠI CHIẾN TRƯỜNG NĂM 1971
HUỲNH NGỌC TẤN – LÁ ĐƠN XIN TRỞ LẠI CHIẾN TRƯỜNG NĂM 1971
Trong những kỷ vật chiến tranh, có một loại tài liệu rất đặc biệt: đơn tình nguyện trở lại chiến trường.
Một lá đơn như thế gắn với người chiến sĩ Huỳnh Ngọc Tấn, bí danh Trọng Khải.
Ông sinh ngày 20/1/1946, quê xã Đức Phong, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi. Trong kháng chiến chống Mỹ, Huỳnh Ngọc Tấn tham gia chiến đấu trên nhiều địa bàn ở Mộ Đức và làm nhiệm vụ quân y, từng giữ vị trí y tá trưởng phẫu D.
Người lính quân y ở chiến trường luôn đứng rất gần ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Khi đồng đội bị thương, nhiệm vụ của họ là cấp cứu, cầm máu, chăm sóc và tìm mọi cách giữ lại sự sống trong điều kiện thuốc men, dụng cụ thiếu thốn.
Tháng 4/1970, Huỳnh Ngọc Tấn được đưa ra miền Bắc để học tập và điều dưỡng.
Đó có thể là cơ hội để ông ở lại hậu phương sau những năm tháng chiến trường.
Nhưng ngày 20/7/1971, Huỳnh Ngọc Tấn viết đơn gửi Ban Tổ chức Trung ương, bày tỏ nguyện vọng được trở lại miền Nam tiếp tục chiến đấu và phục vụ chiến trường. Lá đơn ấy được Báo Quảng Ngãi giới thiệu lại như một tài liệu còn lưu giữ từ thời chiến.
Điều đáng nói là ông không viết lá đơn ấy khi chưa biết chiến tranh gian khổ.
Ông đã biết.
Ông từng chiến đấu.
Từng làm nhiệm vụ quân y.
Từng trải qua những ngày ác liệt đến mức phải ra Bắc điều dưỡng.
Vì vậy, quyết định xin trở lại chiến trường càng cho thấy trách nhiệm của một người lính đối với đồng đội và quê hương.
Ngày nay, chỉ một tờ giấy cũ cũng có thể kể lại rất nhiều điều về một thế hệ.
Nó cho thấy người chiến sĩ đã nghĩ gì khi đứng trước lựa chọn giữa sự an toàn của bản thân và nhiệm vụ còn dang dở.
Thông điệp: lòng dũng cảm không chỉ thể hiện trong một trận đánh; đôi khi nó nằm trong quyết định tự nguyện trở lại nơi khó khăn khi mình hoàn toàn có thể lựa chọn ở lại phía sau.



