Bài viết

Huỳnh Thành Hiệp – "Huyền thoại tay súng K54" và ký ức không thể phai về Thành cổ Quảng Trị

Nghệ An03/07/2026Trần Thị Thương (Tân Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ mùa hè đỏ lửa năm 1972, nhưng mỗi khi nhắc đến Thành cổ Quảng Trị, cựu chiến binh Huỳnh Thành Hiệp vẫn nhớ như in từng trận đánh, từng đồng đội đã ngã xuống và từng tấc đất thấm đẫm máu xương. Với nhiều đồng đội, ông được gọi bằng cái tên đầy trân trọng: "huyền thoại tay súng K54".

Ở tuổi đôi mươi, Huỳnh Thành Hiệp có mặt tại chiến trường Quảng Trị, nơi diễn ra cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ – một trong những trận đánh khốc liệt nhất trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trong mưa bom, bão đạn, người lính trẻ mang theo khẩu súng ngắn K54, chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn nhưng chưa bao giờ lùi bước.

Thành cổ những ngày ấy không còn nguyên vẹn hình hài của một di tích lịch sử. Bom B-52 và pháo hạng nặng liên tục dội xuống khiến từng bức tường thành sụp đổ, từng giao thông hào bị san phẳng. Mỗi ngày, người lính phải đối mặt với cái chết nhiều lần. Có những đồng đội vừa cùng chia nhau ngụm nước, vài giờ sau đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất đỏ Quảng Trị.

Trong hoàn cảnh ấy, khẩu K54 luôn theo sát Huỳnh Thành Hiệp. Đó không chỉ là vũ khí chiến đấu mà còn là điểm tựa tinh thần của người lính giữa khoảng cách mong manh giữa sự sống và cái chết. Đồng đội kể rằng ông là người bình tĩnh, gan dạ, xử lý linh hoạt trong nhiều tình huống hiểm nghèo. Chính bản lĩnh ấy đã góp phần tạo nên biệt danh "huyền thoại tay súng K54" mà đồng đội dành cho ông.

Điều khiến Huỳnh Thành Hiệp day dứt suốt cuộc đời không phải là những trận đánh ác liệt mình từng trải qua, mà là ký ức về những người đồng đội mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi. Theo ông, sau mỗi đợt bom, điều đầu tiên những người còn sống làm không phải là nghỉ ngơi mà là đi tìm đồng đội, đưa thương binh về phía sau và tiếp tục giữ trận địa. Có những người lính hy sinh mà đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt.

Sau ngày đất nước thống nhất, Huỳnh Thành Hiệp nhiều lần trở lại Thành cổ Quảng Trị. Mỗi chuyến trở về không đơn thuần là cuộc hành hương của một cựu chiến binh, mà còn là cuộc gặp gỡ với ký ức. Đứng bên dòng Thạch Hãn, nhìn những hàng cây xanh phủ kín mảnh đất năm xưa, ông luôn nhắc đến đồng đội bằng tất cả sự trân trọng và biết ơn. Trong các buổi giao lưu truyền thống với đoàn viên, thanh niên, ông không kể nhiều về chiến công của bản thân, mà dành phần lớn thời gian để nói về sự hy sinh của những người đã nằm lại nơi chiến trường.

Điều Huỳnh Thành Hiệp luôn gửi gắm đến thế hệ trẻ là hãy biết trân trọng hòa bình. Theo ông, điều quý giá nhất mà lớp người đi trước mong muốn không phải là sự ngợi ca, mà là việc các thế hệ hôm nay hiểu được giá trị của độc lập, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và Tổ quốc. Mỗi thành tựu của đất nước trong thời bình chính là sự tiếp nối xứng đáng đối với những người đã ngã xuống.

Thành cổ Quảng Trị hôm nay không còn tiếng bom rơi, chỉ còn tiếng chuông tưởng niệm và những dòng người lặng lẽ dâng hương. Nhưng trong ký ức của Huỳnh Thành Hiệp, nơi ấy vẫn hiện lên với hình ảnh những người lính trẻ kiên cường, những giao thông hào ngập nước và lá cờ Tổ quốc tung bay giữa khói lửa.

Có những người viết nên lịch sử bằng sự hy sinh. Có những người gìn giữ lịch sử bằng ký ức. Huỳnh Thành Hiệp là một trong những người như thế. Câu chuyện của ông không chỉ giúp thế hệ hôm nay hiểu hơn về 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, mà còn nhắc nhở rằng hòa bình được đánh đổi bằng tuổi xuân, máu và sự hy sinh của biết bao người lính vô danh. Và chừng nào những ký ức ấy còn được kể lại, chừng đó ngọn lửa yêu nước vẫn sẽ được truyền tiếp cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn