Bài viết

Huỳnh Thị Kim Lan

TP. Hồ Chí Minh26/06/2026Huỳnh Thị Kim Lan (Đoàn xã Nhà Bè)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐOÀN XÃ NHÀ BÈ

CHI ĐOÀN TRƯỜNG

TIỂU HỌC NGUYỄN TRỰC

***

ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH

Nhà Bè, ngày 27 tháng 6 năm 2026

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

TIẾNG RU BÊN DÒNG SÔNG THU BỒN

Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, trên mảnh đất Quảng Nam anh hùng có một người mẹ mà bà con trong vùng ai cũng kính trọng, gọi bằng cái tên thân thương là mẹ Sáu.

Mẹ Sáu sinh ra bên dòng sông Thu Bồn hiền hòa. Cuộc đời mẹ vốn bình dị như bao người phụ nữ nông thôn khác. Mẹ lập gia đình, sinh được bốn người con và sống bằng nghề làm ruộng. Những tưởng cuộc sống sẽ yên bình trôi qua, nhưng chiến tranh đã làm thay đổi tất cả.

Những năm bom đạn ác liệt, quê hương mẹ trở thành vùng tranh chấp. Máy bay địch thường xuyên càn quét, làng xóm nhiều lần bị tàn phá. Chứng kiến cảnh quê hương đau thương, các con của mẹ lần lượt tham gia lực lượng cách mạng.

Ngày người con trai đầu tiên lên đường, mẹ chỉ lặng lẽ gói cho con nắm cơm và chiếc áo đã vá nhiều lần. Mẹ nói:

– Con đi vì đất nước, mẹ ở nhà sẽ thay con chăm lo gia đình.

Lời dặn ấy trở thành động lực để người con vững bước nơi chiến trường.

Thế nhưng chiến tranh vốn không có chỗ cho sự bình yên. Một buổi chiều mưa năm ấy, cán bộ địa phương mang đến cho mẹ tờ giấy báo tử. Người con trai cả của mẹ đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ.

Đêm đó, lần đầu tiên bà con nghe tiếng mẹ khóc. Tiếng khóc nghẹn ngào hòa cùng tiếng mưa rơi bên mái lá. Nhưng sáng hôm sau, mẹ lại ra đồng làm việc như thường ngày. Mẹ bảo:

– Mẹ còn ba đứa con nữa, còn quê hương này cần được bảo vệ.

Rồi chiến tranh tiếp tục kéo dài. Người con thứ hai hy sinh khi tuổi đời vừa tròn đôi mươi. Người con thứ ba ngã xuống trong một trận đánh lớn. Mỗi lần nhận tin dữ, mái tóc mẹ lại bạc thêm một chút.

Người con út là niềm hy vọng cuối cùng của mẹ. Những lá thư gửi về luôn kể rằng anh vẫn khỏe, vẫn nhớ tiếng ru của mẹ bên dòng sông Thu Bồn. Mỗi tối, mẹ thường ngồi bên hiên nhà nhìn về phía xa, nơi dòng sông lặng lẽ chảy qua làng, rồi khe khẽ hát những câu ru năm nào.

Mùa xuân năm 1975, đất nước đang tiến gần đến ngày thống nhất. Người dân háo hức mong chờ hòa bình. Nhưng cũng chính lúc ấy, mẹ nhận được tin người con út đã anh dũng hy sinh trong trận chiến cuối cùng.

Bốn người con, bốn lần tiễn biệt.

Nỗi đau ấy quá lớn đối với một người mẹ. Thế nhưng mẹ Sáu không oán trách số phận. Mẹ thường nói với con cháu trong làng:

– Các con của mẹ không còn nữa, nhưng đất nước đã hòa bình. Sự hy sinh của các con không vô ích.

Sau ngày giải phóng, mẹ tiếp tục sống trong căn nhà nhỏ bên dòng sông. Mỗi chiều, mẹ vẫn ra bến nước, nơi các con từng vui đùa thuở nhỏ. Dòng sông vẫn chảy, mang theo bao kỷ niệm của một thời hoa lửa.

Năm tháng qua đi, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng đối với bà con trong vùng, mẹ không chỉ là một người mẹ anh hùng mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, sự kiên cường và đức hy sinh cao cả.

Câu chuyện về mẹ Sáu khiến chúng ta thêm trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay. Đằng sau những trang sử hào hùng của dân tộc là biết bao người mẹ đã âm thầm hiến dâng những người con yêu quý nhất của mình cho Tổ quốc. Những tiếng ru của mẹ năm nào tuy đã hòa vào dòng thời gian, nhưng tình yêu nước và sự hy sinh của mẹ sẽ mãi ngân vang trong trái tim các thế hệ Việt Nam.

.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Huỳnh Thị Kim Lan | Câu chuyện thời hoa lửa