Anh hùng Lực lượng vũ trang

HUỲNH THỊ NGỌC (NGUYỄN THỊ THU CÚC) – NỮ CÁN BỘ XÂY DỰNG CƠ SỞ KIÊN TRUNG TRONG LÒNG ĐỊCH Ở QUI NHƠN

HUỲNH THỊ NGỌC (NGUYỄN THỊ THU CÚC) – NỮ CÁN BỘ XÂY DỰNG CƠ SỞ KIÊN TRUNG TRONG LÒNG ĐỊCH Ở QUI NHƠN

Lai Châu02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Huỳnh Thị Ngọc (tức Nguyễn Thị Thu Cúc) sinh năm 1951, quê ở xã Nhơn Hội, thành phố Qui Nhơn, tỉnh Bình Định, trong một gia đình nông dân nghèo có truyền thống cách mạng, cha là bộ đội. Được giáo dục từ sớm bởi gia đình và sự dìu dắt của tổ chức, đồng chí sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng và tham gia hoạt động khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong kháng chiến chống Mỹ, đồng chí là cán bộ xây dựng cơ sở, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, hoạt động chủ yếu trong nội đô Qui Nhơn.

Tháng 3 năm 1965, Huỳnh Thị Ngọc được Thị ủy Qui Nhơn giao nhiệm vụ làm giao liên hợp pháp. Trong điều kiện địch kiểm soát gắt gao, đồng chí đã nhiều lần vượt qua sự theo dõi, kiểm tra nghiêm ngặt để chuyển tải an toàn các chỉ thị, mệnh lệnh của cấp trên và báo cáo của cơ sở. Từ năm 1965 đến năm 1968, dù ba lần bị địch nghi vấn, bắt giữ và tra tấn dã man, đồng chí vẫn giữ vững khí tiết, tuyệt đối trung thành với Đảng, kiên quyết không khai báo, bảo vệ an toàn hệ thống cơ sở cách mạng trong nội thành.

Năm 1969, đồng chí được giao nhiệm vụ xây dựng cơ sở trong học sinh, sinh viên tại Qui Nhơn. Bằng sự linh hoạt, mưu trí và tinh thần trách nhiệm cao, Huỳnh Thị Ngọc đã cùng Thị ủy lãnh đạo nhiều cuộc đấu tranh chính trị sôi nổi trong giới học sinh, sinh viên. Đặc biệt, sau cái chết của học sinh Nguyễn Văn Minh, đồng chí đã cùng tổ chức phát động các cuộc xuống đường đấu tranh trong các ngày 7 và 8 tháng 12 năm 1970, thu hút đông đảo học sinh, sinh viên và quần chúng tham gia, tạo nên phong trào đấu tranh mạnh mẽ, làm rung chuyển bộ máy ngụy quyền tại địa phương.

Không chỉ xây dựng cơ sở chính trị, Huỳnh Thị Ngọc còn tham gia xây dựng đội biệt động trong học sinh, sinh viên. Trong chiến dịch Hè – Thu năm 1972, nhận chỉ thị của cấp trên, đồng chí trực tiếp chỉ huy đội biệt động tiến công vào lực lượng ngụy quyền cấp tỉnh tại sân vận động Qui Nhơn, tiêu diệt tên tỉnh phó và nhiều sĩ quan cao cấp, gây tiếng vang lớn, làm rối loạn hậu phương địch.

Sau trận đánh, địch truy lùng và bắt giam đồng chí, đưa vào nhà lao Qui Nhơn và sau đó chuyển vào Bộ tư lệnh cảnh sát Sài Gòn. Tại đây, dù bị tra tấn dã man, thậm chí bị kết án tử hình, Huỳnh Thị Ngọc vẫn mưu trí giả điên, kiên quyết không khai báo. Địch dùng mọi thủ đoạn, kể cả máy dò tâm lý, song vẫn không khuất phục được ý chí sắt đá của người nữ cán bộ cách mạng. Cuối cùng, chúng đưa đồng chí vào nhà thương điên Biên Hòa để theo dõi. Tại đây, với sự giúp đỡ của cơ sở cách mạng, đồng chí đã vượt ngục thành công và tiếp tục hoạt động ở Quận 5, Sài Gòn.

Sau ngày đất nước thống nhất, đồng chí tiếp tục công tác, năm 1977 được bầu vào Ban Chấp hành Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam; từ năm 1978 trở về công tác tại Qui Nhơn đến khi nghỉ hưu năm 1989.

Với ý chí chiến đấu kiên cường, lòng trung thành tuyệt đối với Đảng và nhân dân, Huỳnh Thị Ngọc đã lập nhiều thành tích xuất sắc, được tặng thưởng 2 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng nhì, 1 Huân chương Quyết thắng hạng nhất. Ngày 30 tháng 8 năm 1995, đồng chí được Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn