Bài viết

Huỳnh Thúc Kháng (1874 – 1947), hiệu Mính Viên

Đà Nẵng20/11/2025CHI ĐOÀN 11A1 – THPT HUỲNH THÚC KHÁNG (CHI ĐOÀN 11A1 – THPT HUỲNH THÚC KHÁNG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử đầy thăng trầm của dân tộc Việt Nam, có những nhân cách vĩ đại đã trở thành biểu tượng, là niềm tự hào và bài học muôn đời. Huỳnh Thúc Kháng (1874 – 1947), hiệu Mính Viên, là một trong những ngọn núi đồ sộ như thế. Cuộc đời và sự nghiệp của cụ là bản anh hùng ca về tinh thần yêu nước, lòng kiên trung bất khuất và trí tuệ mẫn tiệp, kết hợp hài hòa giữa truyền thống Nho học thâm sâu và tư tưởng canh tân, tiến bộ. Huỳnh Thúc Kháng xuất thân trong một gia đình nhà Nho tại Quảng Nam, nơi vốn nổi tiếng với truyền thống hiếu học và tinh thần chống ngoại xâm. Cụ đỗ Đệ nhị giáp Tiến sĩ (Hoàng giáp) vào năm 1904—một học vị danh giá nhất dưới chế độ khoa cử phong kiến. Tuy nhiên, vinh hoa phú quý của chốn quan trường không giữ chân được người có tấm lòng vì nước vì dân. Chứng kiến cảnh đất nước bị đô hộ, dân chúng lầm than, Huỳnh Thúc Kháng đã từ bỏ con đường hoạn lộ thênh thang để dấn thân vào con đường cứu nước chông gai. Cụ là một trong những lãnh đạo tiêu biểu của phong trào Duy Tân ở Trung Kỳ (những năm đầu thế kỷ XX), cổ vũ cho việc khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh. Khác với xu hướng bạo động, cụ chủ trương cải cách ôn hòa, tập trung vào việc mở trường học, phát triển kinh tế, và đặc biệt là phổ biến tư tưởng yêu nước qua báo chí. Hành động này thể hiện một tầm nhìn chiến lược, nhận thức được sức mạnh của văn hóa và giáo dục trong công cuộc thức tỉnh dân tộc. Con đường hoạt động cách mạng của Huỳnh Thúc Kháng không tránh khỏi sự đàn áp khốc liệt của thực dân Pháp. Năm 1908, cụ bị bắt và chịu án đày ra Côn Đảo suốt 13 năm ròng rã. Chính trong môi trường khắc nghiệt của "địa ngục trần gian" này, khí tiết và bản lĩnh của cụ càng được tôi luyện. Trong lao tù, cụ vẫn giữ vững tinh thần, không ngừng học hỏi và kết nối với các sĩ phu yêu nước khác, biến nơi giam cầm thành một trường học vô hình về lòng yêu nước và ý chí đấu tranh. Năm 1919, sau khi ra tù, cụ tiếp tục sự nghiệp cứu nước bằng con đường báo chí. Cụ làm chủ bút báo Tiếng Dân (xuất bản tại Huế, 1927–1943). Đây không chỉ là một tờ báo mà còn là một pháo đài tinh thần, một diễn đàn công khai hiếm hoi để người Việt bày tỏ chính kiến, phê phán sự cai trị hà khắc của thực dân, và cổ vũ tinh thần độc lập dân tộc. Với ngòi bút sắc sảo, cương trực và giàu chất nhân văn, Huỳnh Thúc Kháng đã để lại những áng văn chính luận có giá trị lịch sử và tư tưởng sâu sắc, xứng đáng là một cây bút đại thụ của nền báo chí cách mạng Việt Nam. Sự kiện lịch sử vĩ đại Cách mạng tháng Tám năm 1945 đã mở ra một chương mới cho dân tộc. Mặc dù ở tuổi "thất thập cổ lai hy," Huỳnh Thúc Kháng vẫn dốc hết tâm sức để phục vụ Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa non trẻ. Cụ được Chủ tịch Hồ Chí Minh tin tưởng giao giữ chức Bộ trưởng Bộ Nội vụ và đặc biệt là Quyền Chủ tịch nước khi Chủ tịch Hồ Chí Minh sang Pháp đàm phán (năm 1946). Trong giai đoạn quyết định này, với uy tín cá nhân, kinh nghiệm chính trị và phẩm chất liêm khiết, cụ đã góp phần quan trọng vào việc củng cố chính quyền cách mạng, giữ vững ổn định quốc gia. Cụ là cầu nối giữa các thế hệ, giữa tầng lớp Nho học cũ và giới cách mạng mới, thể hiện tinh thần Đại đoàn kết dân tộc cao cả. Huỳnh Thúc Kháng qua đời vào năm 1947 tại Quảng Ngãi trong chuyến công tác kháng chiến ở miền Nam Trung Bộ. Lời dặn dò cuối cùng của cụ về sự nghiệp giữ nước, về việc "thân danh để ngoài, chỉ giữ lấy thanh danh" vẫn còn vang vọng đến ngày nay, là tấm gương sáng ngời về đức độ của một nhà cách mạng chân chính. Huỳnh Thúc Kháng không chỉ là một học giả lỗi lạc, một nhà báo tài năng mà còn là một nhà chính trị kiệt xuất. Cuộc đời cụ là minh chứng cho tinh thần "dĩ bất biến ứng vạn biến" (lấy cái không thay đổi ứng phó với mọi sự thay đổi) – cái "bất biến" chính là lòng yêu nước, là ý chí độc lập tự cường. Di sản tinh thần và những đóng góp to lớn của cụ mãi mãi là nguồn cảm hứng cho các thế hệ người Việt Nam trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn