HUỲNH THÚC KHÁNG – MỘT ĐỜI VÌ NƯỚC, VÌ DÂN
Tác giả: Nguyễn Văn Hoàng Lớp K15A SP TIN Trường Đại học Hải Dương
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những người không trực tiếp cầm súng nhưng đã dành trọn cuộc đời để đấu tranh cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Huỳnh Thúc Kháng là một trong những người như thế. Ông là một nhà yêu nước, nhà hoạt động chính trị, nhà báo và nhà văn hóa tiêu biểu, để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử Việt Nam đầu thế kỷ XX.
Huỳnh Thúc Kháng sinh ngày 1 tháng 10 năm 1876 tại Quảng Nam. Sinh ra trong một gia đình Nho học, ông nổi tiếng thông minh, ham học. Năm 1904, ông đỗ Tiến sĩ, nhưng không lựa chọn con đường làm quan mà hướng cuộc đời mình vào sự nghiệp cứu nước, cứu dân.
Đầu thế kỷ XX, trước cảnh đất nước mất độc lập, Huỳnh Thúc Kháng tích cực tham gia phong trào Duy Tân, cùng Phan Châu Trinh và Trần Quý Cáp cổ vũ tư tưởng khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh. Ông tin rằng muốn đất nước mạnh thì trước hết phải nâng cao dân trí và khơi dậy tinh thần tự cường của nhân dân.
Năm 1908, sau phong trào chống thuế ở Trung Kỳ, Huỳnh Thúc Kháng bị thực dân Pháp bắt và đày ra Côn Đảo. Gần 13 năm trong lao tù là những năm tháng đầy khắc nghiệt, nhưng không thể khuất phục được ý chí của ông. Sau khi được trả tự do năm 1921, ông tiếp tục hoạt động xã hội và dùng báo chí làm phương tiện đấu tranh.
Năm 1927, ông sáng lập tờ Tiếng Dân tại Huế và giữ vai trò chủ nhiệm kiêm chủ bút. Qua những bài viết của mình, Huỳnh Thúc Kháng lên tiếng trước những vấn đề của đất nước, bảo vệ quyền lợi của nhân dân và truyền bá tinh thần yêu nước. Với ông, ngòi bút cũng là một vũ khí để đấu tranh.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh mời Huỳnh Thúc Kháng tham gia Chính phủ cách mạng. Dù tuổi đã cao, ông vẫn nhận nhiệm vụ Bộ trưởng Bộ Nội vụ, sau đó giữ trọng trách Quyền Chủ tịch nước trong thời gian Chủ tịch Hồ Chí Minh sang Pháp. Trong những ngày đầu của chính quyền cách mạng, ông đã tận tâm góp sức củng cố chính quyền, đoàn kết nhân dân và bảo vệ nền độc lập non trẻ.
Năm 1947, trên đường công tác tại miền Trung, Huỳnh Thúc Kháng lâm bệnh nặng và qua đời tại Quảng Ngãi. Trước lúc mất, ông vẫn đau đáu về vận mệnh đất nước và mong muốn nhân dân đoàn kết, giữ vững nền độc lập.
Cuộc đời Huỳnh Thúc Kháng là một hành trình của lòng yêu nước, khí tiết và trách nhiệm với nhân dân. Từ một nhà Nho, một nhà yêu nước, một người tù Côn Đảo đến một nhà báo và người lãnh đạo trong Chính phủ cách mạng, ở bất cứ cương vị nào, ông cũng đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, nhìn lại cuộc đời Huỳnh Thúc Kháng, chúng ta càng trân trọng thế hệ cha ông đã dành cả cuộc đời cho dân tộc. Ông đã chứng minh rằng lòng yêu nước không chỉ được thể hiện bằng những trận chiến nơi chiến trường, mà còn bằng trí tuệ, ngòi bút, bản lĩnh và sự tận tụy với nhân dân.



