Huỳnh Văn Hiêm
Một thời tuổi trẻ trên đất Pô Sát
Một thời tuổi trẻ trên đất Pô Sát
Ông Huỳnh Văn Hiêm là người con của quê hương Long Sơn, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang. Sinh ra và lớn lên trên vùng đất giàu truyền thống cách mạng, ông trưởng thành trong những năm tháng đất nước đang từng bước khắc phục hậu quả chiến tranh và bảo vệ vững chắc thành quả của hòa bình.
Đầu năm 1984, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Đó là thời điểm quân tình nguyện Việt Nam vẫn đang thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, giúp nhân dân nước bạn ổn định cuộc sống sau chiến tranh và bảo vệ những thành quả cách mạng vừa giành được.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Đại đội 9, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 9, Sư đoàn 339 (C9, D6, E9, F339). Không lâu sau đó, ông cùng đồng đội hành quân sang tỉnh Pô Sát (Pursat), một địa bàn rộng lớn nằm ở miền Tây Campuchia.
Những ngày đầu đặt chân đến đất bạn, người lính trẻ quê Long Sơn không khỏi bỡ ngỡ trước môi trường mới. Trước mắt ông là những cánh rừng bạt ngàn, những con đường đất đỏ kéo dài và những vùng quê còn mang nhiều dấu tích của chiến tranh. Cuộc sống của người dân địa phương còn nhiều khó khăn, cơ sở vật chất thiếu thốn, an ninh ở nhiều nơi chưa thật sự ổn định.
Trong điều kiện ấy, cán bộ, chiến sĩ đơn vị vừa thực hiện nhiệm vụ quân sự vừa tham gia hỗ trợ nhân dân địa phương xây dựng cuộc sống mới. Công việc hằng ngày của người lính không chỉ là tuần tra, bảo vệ địa bàn mà còn tham gia nhiều hoạt động giúp dân, góp phần giữ gìn an ninh và củng cố tình đoàn kết hữu nghị giữa hai dân tộc.
Đối với ông Huỳnh Văn Hiêm, khoảng thời gian từ năm 1984 đến năm 1985 là những tháng ngày không thể nào quên. Những cuộc hành quân xuyên rừng, những đêm trực gác nơi vùng đất xa lạ hay những ngày làm nhiệm vụ trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt đã trở thành những thử thách đầu tiên của tuổi trẻ.
Có những thời điểm khó khăn, thiếu thốn cả về vật chất lẫn điều kiện sinh hoạt, nhưng ông và đồng đội luôn động viên nhau vượt qua. Trong ký ức của ông, điều quý giá nhất chính là tình đồng chí, đồng đội. Những người lính trẻ từ nhiều miền quê khác nhau đã cùng sống, cùng chiến đấu và chia sẻ mọi vui buồn trong cuộc sống quân ngũ.
Xa quê hương, xa vòng tay gia đình, những lá thư từ quê nhà trở thành nguồn động viên vô giá. Mỗi lần nhận được tin tức từ gia đình, niềm vui ấy lại được chia sẻ cho cả đơn vị. Chính tình cảm chân thành ấy đã giúp những người lính thêm vững vàng nơi đất khách.
Ngoài nhiệm vụ bảo vệ địa bàn, đơn vị còn tham gia giúp đỡ người dân Campuchia trong lao động sản xuất, sửa chữa các công trình dân sinh và hỗ trợ ổn định đời sống. Những việc làm tuy giản dị nhưng đã góp phần xây dựng hình ảnh đẹp của Bộ đội Việt Nam trong lòng nhân dân nước bạn.
Tháng 4 năm 1985, sau hơn một năm thực hiện nhiệm vụ quốc tế, ông hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương. Quãng thời gian không quá dài nhưng đã để lại những dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời người lính trẻ. Đó là những tháng ngày được rèn luyện bản lĩnh, được thử thách trong gian khó và được sống với tinh thần trách nhiệm cao nhất của tuổi trẻ.
Ngày trở về Long Sơn, ông mang theo hành trang là những kỷ niệm không thể nào quên về một thời tuổi trẻ nơi đất bạn. Những người đồng đội năm xưa, những cung đường hành quân ở Pô Sát và những ngày tháng sống trong tình đồng chí thiêng liêng vẫn luôn hiện hữu trong ký ức của ông.
Ngày nay, khi cuộc sống đã bình yên, ông Huỳnh Văn Hiêm vẫn luôn tự hào về quãng đời quân ngũ của mình. Đó là khoảng thời gian tuổi trẻ được cống hiến cho Tổ quốc, góp phần thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả và vun đắp tình hữu nghị giữa Việt Nam và Campuchia.
Thời hoa lửa đã lùi xa theo năm tháng, nhưng ký ức về những ngày khoác trên mình màu áo lính vẫn luôn cháy sáng trong trái tim người cựu quân nhân. Đó là niềm tự hào của một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ vì hòa bình, độc lập và tình đoàn kết quốc tế.



