Huỳnh Văn Khái
Huỳnh Văn Khái – Người dân vùng biên góp sức giữ gìn quê hương
Lịch sử bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc không chỉ được viết nên bởi những chiến công của các chiến sĩ nơi tuyến đầu mà còn được hun đúc từ sự đóng góp âm thầm của biết bao người dân bình dị. Trong những ngày tháng cuối năm 1978 đầy cam go, ông Huỳnh Văn Khái, sinh năm 1938, quê quán Campuchia, cư trú tại khóm Long Thị D, đã góp một phần công sức của mình vào nhiệm vụ bảo vệ quê hương bằng những công việc thầm lặng nhưng vô cùng ý nghĩa.
Năm 1978, khi tình hình biên giới Tây Nam diễn biến phức tạp, nhiều địa phương ở huyện An Phú khẩn trương xây dựng các công trình phòng thủ nhằm bảo vệ nhân dân và hỗ trợ lực lượng làm nhiệm vụ nơi tuyến đầu. Mặc dù đã bước sang tuổi 40, độ tuổi mà nhiều người tập trung chăm lo cuộc sống gia đình, ông Huỳnh Văn Khái vẫn sẵn sàng tham gia công tác phục vụ chiến đấu khi địa phương vận động.
Từ ngày 20 tháng 12 năm 1978 đến ngày 27 tháng 12 năm 1978, ông tham gia nhiệm vụ đào công sự tại xã Vĩnh Hội Đông, huyện An Phú, tỉnh An Giang. Đây là thời điểm không khí nơi vùng biên giới luôn trong tình trạng khẩn trương. Mỗi công trình phòng thủ được hoàn thành đều góp phần tăng cường khả năng bảo vệ địa bàn và bảo đảm an toàn cho người dân.
Những ngày lao động tại Vĩnh Hội Đông diễn ra trong điều kiện không ít khó khăn. Dưới nắng gió vùng biên, ông cùng bà con địa phương mang theo cuốc, xẻng, dụng cụ lao động để đào hào, đắp ụ và xây dựng các tuyến công sự phòng thủ. Công việc tuy nặng nhọc nhưng ai nấy đều làm việc với tinh thần trách nhiệm cao bởi mọi người hiểu rằng từng mét hào, từng công sự được hoàn thành đều có ý nghĩa quan trọng đối với nhiệm vụ bảo vệ quê hương.
Ông Khái luôn nhớ hình ảnh những người dân trong xóm cùng chung tay góp sức. Người lớn tuổi, thanh niên, nông dân hay tiểu thương đều có mặt trên công trường lao động. Không ai quản ngại vất vả, bởi tất cả đều chung một niềm tin và quyết tâm giữ gìn sự bình yên cho vùng đất mình đang sinh sống.
Những bữa cơm đơn sơ bên công trường, những lời động viên nhau tiếp tục công việc hay những phút nghỉ ngơi ngắn ngủi giữa giờ lao động đã tạo nên những kỷ niệm khó quên. Trong hoàn cảnh khó khăn, tình làng nghĩa xóm và tinh thần đoàn kết càng được thể hiện rõ nét hơn bao giờ hết.
Đối với ông Huỳnh Văn Khái, việc tham gia đào công sự không chỉ là một nhiệm vụ được giao mà còn là trách nhiệm của một người dân đối với quê hương, nơi ông đã gắn bó và xây dựng cuộc sống. Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, ông vẫn cảm thấy tự hào khi được góp phần nhỏ bé vào công cuộc bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ vào cuối tháng 12 năm 1978, ông trở về với cuộc sống thường ngày. Thời gian trôi qua, quê hương ngày càng đổi mới và phát triển, nhưng ký ức về những ngày cùng bà con đào công sự tại Vĩnh Hội Đông vẫn luôn còn nguyên vẹn trong tâm trí ông.
Ngày nay, mỗi khi nhắc lại quãng thời gian ấy, ông xem đó là một phần đáng tự hào của cuộc đời mình. Đó là những ngày mà tinh thần yêu nước được thể hiện qua hành động cụ thể, bằng sự đóng góp chân thành của những người dân bình dị nơi vùng biên giới.
Câu chuyện của ông Huỳnh Văn Khái là minh chứng cho sức mạnh đoàn kết của nhân dân An Giang trong những năm tháng bảo vệ biên cương Tổ quốc. Những đóng góp tuy thầm lặng nhưng đã góp phần tạo nên hậu phương vững chắc, cùng quân và dân cả nước giữ gìn nền độc lập, hòa bình của đất nước.
Đối với ông, những ngày cuối tháng 12 năm 1978 tại Vĩnh Hội Đông chính là “thời hoa lửa” không thể nào quên – khoảng thời gian mà lòng yêu quê hương, tinh thần trách nhiệm và ý chí đoàn kết được thắp sáng trong trái tim mỗi người dân vùng biên.



