Huỳnh Văn Ngô – Một thời bám đất, giữ làng
Tôi là Huỳnh Văn Ngô, sinh năm 1951. Tuổi trẻ của tôi gắn với những năm tháng quê hương còn trải qua nhiều gian khó, khi chiến tranh đã để lại những dấu ấn sâu sắc trong cuộc sống của mỗi gia đình.
Khi ấy, tôi tham gia lực lượng du kích địa phương. Người du kích không chỉ có nhiệm vụ chiến đấu mà còn phải bám địa bàn, giữ làng, bảo vệ bà con và cùng nhân dân vượt qua những ngày tháng thiếu thốn.
Có những đêm đi trong bóng tối, bước chân phải thật nhẹ. Có những ngày phải mai phục giữa rừng cây, bờ ruộng, nín thở chờ thời cơ. Tiếng lá khô xào xạc, tiếng gió thổi qua hàng tre cũng có thể khiến mọi người phải cảnh giác cao độ. Trong những khoảnh khắc ấy, sự bình tĩnh và tinh thần đồng đội là điều quan trọng nhất.
Có những trận chiến diễn ra bất ngờ, nhanh và căng thẳng. Mỗi người đều phải giữ vững vị trí của mình, phối hợp nhịp nhàng để bảo vệ địa bàn. Dù gian khổ và nguy hiểm luôn rình rập, nhưng không ai lùi bước, bởi phía sau là xóm làng, là gia đình và bà con nhân dân.
Trong gian khó, điều giúp chúng tôi vững lòng chính là tình đồng chí, đồng đội. Một ánh mắt hiểu ý, một lời nhắc nhỏ hay sự hỗ trợ kịp thời cũng đủ tạo nên sức mạnh để vượt qua hiểm nguy. Có những người đã cùng tôi đi qua những trận chiến, cũng có người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Chiến tranh là những ngày không yên bình, nhưng trong lòng mỗi người vẫn luôn có một niềm tin: rồi sẽ có ngày quê hương không còn tiếng súng, người dân được sống trong hòa bình, ruộng đồng lại xanh và cuộc sống trở lại bình thường.
Rồi ngày ấy cũng đến. Quê hương dần hồi sinh. Những con đường từng là nơi chiến đấu nay đã trở thành đường làng yên ả, những cánh đồng từng in dấu chân người du kích nay lại xanh màu sự sống.
Giờ đây nhìn lại, tôi không nghĩ mình đã làm điều gì quá lớn lao. Tôi chỉ thấy tự hào vì trong những năm tháng khó khăn của quê hương, mình đã góp một phần tuổi trẻ để cùng đồng đội giữ gìn từng tấc đất.
Huỳnh Văn Ngô, sinh năm 1951 – một người du kích năm xưa, mang theo ký ức về những trận chiến, về đồng đội và về quê hương.
Năm tháng có thể trôi xa, nhưng ký ức về những ngày chiến đấu vẫn còn nguyên trong tâm trí.


