Bài viết

HY SINH THẦM LẶNG CỦA MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ĐỖ THỊ CỪ

Vĩnh Long14/01/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lần theo địa chỉ tôi tìm đến nhà mẹ Đỗ Thị Cừ vào một chiều cuối năm Giáp Ngọ 2014, Mẹ vừa được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam anh hùng", nếu còn sống, Tết nầy Mẹ đã tròn 115 tuổi.

Tiếp tôi trong căn nhà khang trang ở ấp Thanh Xuân, xã Hưng Khánh Trung B, huyện Chợ Lách là người con gái duy nhất còn lại của Mẹ, cô Lữ Thị Út năm nay tuổi cũng đã ngoài 70.

Khi hỏi về cuộc đời của Mẹ, cô kể trong sự nhớ thương xen lẫn tự hào: Mẹ sinh năm 1901, trong một gia đình nông dân nhiều đời làm ruộng. Đến tuổi trưởng thành, cũng như bao người con gái khác nơi vùng quê hẻo lánh, Mẹ có chồng rồi sinh con. Chồng Mẹ là ông Lữ Văn Bùi người cùng quê với Mẹ.

Gánh nặng gia đình lại đè lên đôi vai nhỏ bé của Mẹ khi ông lâm bệnh rồi vĩnh viễn ra đi, để lại cho Mẹ 6 người con thơ dại. Mẹ làm việc nhiều hơn, vất vả hơn, lam lũ quanh năm suốt tháng. Đến khi các con của Mẹ trưởng thành cũng là lúc cuộc chiến tranh diễn ra ngày càng ác liệt. Bọn thực dân đế quốc ngày đêm bắn phá, ruộng vườn bị bom cày, đạn xới. Mẹ lại ngậm ngùi gạt nước mắt, âm thầm nuốt lệ vào trong tiễn đưa hết người con nầy đến người con khác lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Tiễn con đi rồi, trong lòng Mẹ vẫn trỗi dậy niềm khát khao một ngày nào đó được đón con trở về. Nhưng có ngờ đâu, nghiệt ngã của chiến tranh đã lần lượt cướp đi những người con thân yêu của Mẹ: anh Lữ Văn Trương, người con trai thứ tư tham gia kháng chiến ở đơn vị Tiểu đoàn 310 và anh dũng hy sinh vào ngày 21 tháng 02 năm 1952 tại xã Nhị Long, huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh.

Trước nỗi đau mất con, trong thời buổi chiến tranh Mẹ vẫn cố âm thầm chịu đựng, biến đau thương thành hành động, tiếp tục cho những người con còn lại của mình lên đường chiến đấu. Và rồi một ngày tang thương nữa lại đến với gia đình của Mẹ đúng vào cái Tết Mậu Thân – ngày 01 tháng 01 năm 1968, Mẹ nhận được tin anh Lữ Văn Kiệm tham gia bộ đội Chủ lực Miền và hy sinh ngoài miền Đông xa thẳm không tìm được xác.

Sự hy sinh của hai người con thân yêu còn đó, giọt nước mắt chưa kịp lau khô thì ngày 19 tháng 9 năm 1969, được tin anh Lữ Văn Huỳnh người con thứ 6 hy sinh trong trận càn của địch ngay tại quê nhà, khi đó anh là Ấp đội phó.

Vậy là Mẹ đã hiến dâng cho Tổ quốc cả 3 người con thân yêu. Và cứ mỗi lần nhận được tin báo tử là mỗi lần Mẹ quặng đau từng thớ thịt. Tưởng chừng nước mắt đã không còn đủ để khóc cho những đứa con nhưng nó lại tiếp tục trào ra lăn dài trên khóe mắt trong những đêm trường cô đơn, gió lạnh.

Nỗi đau mất con ngày làm cho lưng Mẹ còng xuống, đôi vai nhỏ bé ngày nào giờ lại gầy guộc, yếu ớt hơn. Càng đau đớn hơn là Mẹ không tìm được hết xác các con mình đem về chôn cất. Hoà bình lập lại, Mẹ lại tiếp tục lặn lội hết nơi nầy đến chỗ nọ, lần tìm qua nhiều ngôi mộ trong các nghĩa trang liệt sĩ với hy vọng tìm được hài cốt con mình nhưng Mẹ đành thất vọng. Khắp các nghĩa trang liệt sĩ trên mọi miền đất nước mà Mẹ đã dừng chân, đến nay vẫn xót lòng hai chữ "vô danh".

Năm tháng trôi qua, sức khỏe của Mẹ ngày càng yếu dần đi. Và rồi vào một chiều xuân năm Mậu Thìn năm 1988, Mẹ đã trút hơi thở sau cùng, vĩnh viễn rời xa chúng ta trở về bên các con thân yêu mà Mẹ đã từng ngày chờ đợi nhớ mong, hưởng thọ 87 tuổi.

Tổ quốc không quên ơn sự hy sinh máu xương các con của Mẹ. Đảng, Nhà nước và nhân dân đời đời ghi nhớ công lao to lớn của Mẹ. Mẹ xứng đáng với danh hiệu cao quý mà Nhà nước đã truy tặng "Bà mẹ Việt Nam anh hùng".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn