Cựu chiến binh

IM LẶNG SAU TIẾNG SÚNG

Sau khi tiếng súng ngừng vang, người lính bước vào một cuộc chiến khác – cuộc chiến với ký ức và sự im lặng.

Hưng Yên27/12/2025Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi tiếng súng cuối cùng lắng xuống, chiến tranh chính thức kết thúc trên chiến trường. Nhưng với ông Nguyễn Văn Huỳnh, một cuộc chiến khác mới thực sự bắt đầu – cuộc chiến trong im lặng.

Ngày trở về, ông không có cảm giác hân hoan như người ta thường nghĩ. Niềm vui đoàn tụ có đó, nhưng đi cùng là sự trống trải khó gọi tên. Tiếng súng đã ngừng, nhưng trong đầu ông, âm thanh ấy vẫn vang lên từng hồi, nhất là trong những đêm yên tĩnh.

Ông ít nói hơn trước. Có những ngày, ông gần như không trò chuyện với ai. Không phải vì buồn bực, mà vì ông đang học cách làm quen với một cuộc sống không còn tiếng bom, tiếng đạn. Sự yên bình đôi khi khiến ông thấy lạ lẫm, như thể mình chưa kịp thích nghi.

Sự im lặng sau tiếng súng không phải là sự vô cảm. Đó là khoảng lặng để người lính tự đối diện với những gì đã trải qua. Trong im lặng ấy có nỗi nhớ đồng đội, có cảm giác day dứt vì những người không trở về, có cả những câu hỏi không lời đáp.

Ông Nguyễn Văn Huỳnh chọn cách sống chậm lại. Ông làm những việc giản dị, lặp đi lặp lại mỗi ngày, như một cách tự chữa lành. Không ai thấy ông than vãn, nhưng cũng không ai có thể hiểu hết những gì đang diễn ra trong tâm trí ông.

Im lặng sau tiếng súng, với ông, không phải là kết thúc. Đó là một giai đoạn khác của đời người lính – nơi sự hy sinh không còn diễn ra trên chiến trường, mà diễn ra trong chính nội tâm của người trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
IM LẶNG SAU TIẾNG SÚNG | Câu chuyện thời hoa lửa