Bài viết

“ÍT ĐỊCH NHIỀU, YẾU ĐÁNH MẠNH”

Vào một đêm mùa thu năm 1948, tại rừng Việt Bắc, Bác rời khỏi lán làm việc ra sân tìm tôi và nói: – Chú cho tập hợp anh em trong đội tới đây, Bác có ý kiến. Năm phút sau, anh em chúng tôi đã có mặt, chuyện trò rôm rả quây quần quanh Bác. Để cho anh em thoải mái, rồi Bác giơ hai tay: – Các chú trật tự, ngồi xuống Bác có ý kiến. Mọi người ngồi quanh Bác thành một vòng tròn có đường kính khoảng bốn mét. Bác đứng giữa nói: – Quân ta còn yếu hơn quân địch. Vì nước Pháp có một nền công nghiệp đã gần h

Hưng Yên17/12/2025Nguyễn Mạnh Cường (Trường TH, THCS và THPT Asahi Thái Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“ÍT ĐỊCH NHIỀU, YẾU ĐÁNH MẠNH”

Vào một đêm mùa thu năm 1948, tại rừng Việt Bắc, Bác rời khỏi lán làm việc ra sân tìm tôi và nói:

– Chú cho tập hợp anh em trong đội tới đây, Bác có ý kiến.

Năm phút sau, anh em chúng tôi đã có mặt, chuyện trò rôm rả quây quần quanh Bác. Để cho anh em thoải mái, rồi Bác giơ hai tay:

– Các chú trật tự, ngồi xuống Bác có ý kiến.

Mọi người ngồi quanh Bác thành một vòng tròn có đường kính khoảng bốn mét. Bác đứng giữa nói:

– Quân ta còn yếu hơn quân địch. Vì nước Pháp có một nền công nghiệp đã gần hai trăm năm, còn nước ta là một nước thuộc địa nửa phong kiến với nền nông nghiệp lạc hậu nên không có máy bay, xe bọc thép, súng lớn như quân địch. Muốn thắng địch ta phải vận dụng cách đánh giặc của ông cha ta “ít địch nhiều, yếu đánh mạnh”.

Bác bảo tôi và anh Kháng ngồi vào vòng tròn để làm ví dụ.

- Giả dụ chú Trường và chủ Kháng ngồi kia là quân địch, Bác là quân ta, như vậy quân địch đông hơn quân ta gấp đôi. Nếu đánh vào phía trước quân địch thì quân ta bị tiêu diệt, chỉ còn cách đánh phía sườn và phía sau lưng, nhưng chỉ đánh một, làm sao cho quân địch không ứng cứu được cho nhau.

Nói đoạn, Bác dùng một thế võ “tấn công” phía sườn phải của tôi, quật tôi ngã ngửa ra mà anh Kháng ngồi sát bên cạnh cũng không kịp đỡ. Anh em vỗ tay cười khoái trá và tỏ ra hiểu bài.

Đến ví dụ về “yếu đánh mạnh”, Bác cho tôi về chỗ, còn lại anh Kháng là một thanh niên to khoẻ, lực lưỡng, rồi Bác nói:

. Bắc yếu hơn chủ Kháng nhiều, hai người vật nhau, nếu cứ cân sức thì Bác thua, nhưng nếu Bác lợi dụng những chỗ sơ hở của chú Kháng thì Bác sẽ vật ngã chủ Kháng.

Nói rồi hai tay Bác bá vai anh Kháng. Trong tư thế đó, anh Kháng cũng làm theo. Cũng đẩy tới đẩy lui đến hai, ba phút, khi anh Kháng bước chân phải lên chống đỡ, Bác liền kéo mạnh rồi bỏ tay khỏi vai anh Kháng mà cầm chân phải lỗi mạnh, anh Kháng ngã ngửa, anh em lại được một trận vỗ tay và cười thích thú.

(In trong Kể chuyện Bác Hồ, NXB Văn học, 2015, tr.121–122)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn