ÍT LÒNG THAM MUỐN VỀ VẬT CHẤT
“Học cái tốt thì khó, ví như người ta leo núi, phải vất vả, khó nhọc mới lên đến đỉnh. Học cái xấu thì dễ, như ở trên đỉnh núi trượt chân một cái là nhào xuống vực sâu”.
ÍT LÒNG THAM MUỐN VỀ VẬT CHẤT
“Học cái tốt thì khó, ví như người ta leo núi, phải vất vả, khó nhọc mới lên đến đỉnh. Học cái xấu thì dễ, như ở trên đỉnh núi trượt chân một cái là nhào xuống vực sâu”.
Bác cho rằng, trong Đảng ta còn có những người chưa thực hiện được chí công vô tư nên đã sa vào chủ nghĩa cá nhân. Chủ nghĩa cá nhân như một thứ vi trùng, sinh ra các căn bệnh rất nguy hiểm, trong đó có bệnh tham lam. Những người tham lam thường đặt lợi ích của mình lên trên lợi ích của Đảng, của dân tộc, chỉ tự tư tự lợi, dùng của công làm việc tư. Bác nói:“Ta ở rừng núi, quen tiết kiệm của công, của riêng. Đó là điều tốt. Về xuôi, Bác chỉ nói vài cái nhỏ: phở ngon, rồi thì đồng hồ, bút máy, xe đạp, ... Như vậy, tham ăn ngon, tham mua các thứ xa hoa mà lương không đủ thì sẽ lấy ở đâu? Lúc ấy chỉ có hai cách: một là ăn cắp của Chính phủ, hai là bị tiền mua chuộc... Một vài thí dụ: Nó đi buôn lậu, sợ anh bắt, nó cho anh cái đồng hồ, bút máy để đi thoát. Cán bộ đi mua bán, nó cho ăn một ít để mua đắt, bán rẻ cho nó. Đó là ăn hối lộ, mà ăn hối lộ là có tội, vì nó làm hại cho nhân dân, thiệt đến công quỹ của Chính phủ”.
Vụ án Trần Dụ Châu cách đây hơn 50 năm cho thấy, trong khi cuộc sống của nhân dân vô cùng khó khăn, tất cả sức người sức của chúng ta đều dành cho cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, thì Cục trưởng Trần Dụ Châu vì muốn sống một cuộc sống xa hoa hưởng thụ, không thường xuyên tu dưỡng đạo đức cách mạng, nên đã ca vào tham ô, suy thoái về đạo đức, lối sống. Trần Dụ Châu đã bị pháp luật trừng trị nghiêm khắc.
Đó là những hành động bất liêm, vì xuất phát từ lòng tham muốn vật chất, danh lợi và địa vị của mình, không nghĩ đến lợi ích của tập thể, của nhân dân. Tham lam là một điều rất đáng xấu hổ, là có tội với nước, với dân, nếu ai cũng tham lợi như vậy thì đất nước sẽ nguy. Bác nói:“Một dân tộc, một đảng, và mỗi con người, ngày hôm qua là vĩ đại, có sức hấp dẫn lớn, không nhất định hôm nay và ngày mai vẫn được mọi người yêu mến và ca ngợi, nếu lòng dạ không trong sáng nữa, nếu sa vào chủ nghĩa cá nhân”
Bác không chỉ dạy chúng ta “ít lòng tham muốn về vật chất” mà bản thân Người luôn là tấm gương sáng về đạo đức cách mạng, về cần kiệm liêm chính, chí công vô tư, về lối sống giản dị... để mọi người học tập và noi theo.
(Theo báo Cứu quốc, số ra ngày 25-5-1950)



