Kể cho cháu nghe
Chiều nào các cháu nội cũng sang nhà chơi.
Có lần đứa cháu hỏi:
"Ông ơi, hồi trẻ ông có sợ chiến tranh không?"
Tôi nhìn tấm ảnh cũ trên bàn rồi đáp:
"Có chứ. Ai cũng biết sợ."
Nó ngạc nhiên:
"Thế sao ông vẫn đi?"
Tôi xoa đầu cháu:
"Vì nếu ai cũng sợ mà không đi thì đất nước lấy ai bảo vệ."
Thằng bé im lặng rất lâu.
Rồi nó cầm tấm Huân chương của tôi lên xem rất kỹ.
Điều tôi thường kể cho các cháu không phải những trận đánh.
Tôi kể về bữa cơm độn sắn.
Về chiếc võng giữa rừng.
Về lá thư của mẹ.
Về người đồng đội nhường cho tôi ngụm nước cuối cùng.
Tôi muốn các cháu hiểu rằng chiến tranh không chỉ có tiếng súng mà còn có biết bao tình người.
Nhiều người bạn của tôi mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.
Tôi may mắn được trở về.
Mỗi lần thắp hương cho đồng đội, tôi đều tự nhủ phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.
Đó là món nợ ân tình mà cả cuộc đời tôi luôn ghi nhớ.
Lịch sử sẽ dần lùi xa theo năm tháng, nhưng lòng biết ơn thì không được phép phai nhạt. Các cháu hãy học tập thật tốt, sống trung thực, yêu lao động, yêu Tổ quốc và luôn ghi nhớ rằng nền hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ đi trước. Chỉ khi biết trân trọng quá khứ, chúng ta mới có thể xây dựng một tương lai bền vững và tốt đẹp hơn.



