Kể chuyện chiến đấu: Năm 1975
Kể chuyện chiến đấu: Năm 1975
Tôi tên là Trần Hữu Quang, là lính xe tăng tăng thuộc lữ đoàn 203, quân đoàn 2, đóng tại Quảng Trị, chuẩn bị chiến dịch Thừa Thiên – Huế, Quảng Trị, Quảng Trị; duy trì chiến đấu giải phóng Huế – Đà Nẵng. Ngày hôm đó, chiến đoàn Thiết giáp đang hành quân theo đường 8 giờ sáng, tiếp tục hành quân chiến đoàn theo đường 8 đi tới địa danh giáp ranh tỉnh Quảng Trị.
Chiến đoàn 203 gồm 3 tiểu đội, súng cao xạ 57mm, hoả tiễn Hốt đi đầu. Phía sau lữ đoàn có tiểu đoàn pháo 4E đại đội cối, trung liên, pháo phòng không đi mở đường 291, đoàn quân tiến tới Đà Nẵng. Phía đi sau, là đại đội Tiểu đội trưởng, phân đội quân phòng. Vì tổ lái có nhiệm vụ phối hợp cùng ban quân phòng thuộc đơn vị 127, trực thuộc quân đoàn. Khi phân đoàn hành quân đến nửa đường, qua địa giới tỉnh Thừa Thiên – Huế, qua đồi cát Long Vụ, đến đoạn cua, xe tôi điều khiển không may gặp địch phục kích, đánh vào đội hình chiến đoàn của ta.
Tôi lái xe tăng V100, điều khiển xe tiến lên phía trước, bị địch đánh mìn, xe bị hư hỏng nặng. Tổ lái của tôi bị thương toàn bộ, riêng tôi bị thương nặng. Đơn vị chúng tôi lúc đó được lệnh tiếp tục hành quân thẳng vào Đà Nẵng. Địch tiếp tục cho pháo 130 bắn tới tấp vào đội hình ta. Tôi lệnh cho anh em bám vũ khí, khiêng đồng đội thương vong đưa lên xe, rồi tiếp tục chiến đấu. Đơn vị tôi được lệnh cho toàn đội hình cơ động, chạy thẳng sang Phước Tượng.
Đoàn xe chúng tôi đoạn qua đèo Phước Tượng sát Đà Nẵng. Xe tôi được viện trợ nhiên liệu, xe tôi và xe pháo tiến vào Đà Nẵng, sau đó cả đội tiếp tục chiến đấu. Đến cửa vào Sài Gòn, khi đến nơi, vì xe tăng và thuỷ quân lục chiến đổ bộ rất nhiều, đoàn xe tăng tôi tiến vào Sài Gòn, hoàn thành nhiệm vụ. Thành phố hoàn toàn giải phóng. Tôi – Trần Tuấn Quang – người trực tiếp lái đoàn quân tiến vào Sài Gòn ngày 30/4/1975.



