Bài viết

Kể chuyện hòa bình: Chất lính Trường Sơn của ba

Bắc Ninh03/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

'Ba con cứ như người thế kỷ trước, cái chủ đề đó cũ kỹ, lạc hậu mà ngày nào cũng mang ra bàn tán rôm rả, nói có ai nghe, chẳng qua là mấy ông cựu chiến binh nghe với nhau cho vui'.

Chất lính Trường Sơn của ba - Ảnh 1.Ba tôi cùng mẹ chụp ảnh tại thôn Mai Hạ, xã Xuân Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình. Ba tôi là lính Trường Sơn, mẹ là thanh niên xung phong đoàn 559 - Ảnh: NVCCNgười ta còn nói: "Thời buổi này phải hướng đến những cái mới mẻ để cho con cháu nó đỡ chê, đỡ bị xem thường". Nhưng mặc kệ ai nói gì thì nói, với ba tôi cùng những đồng đội từng đi qua chiến tranh, chủ đề đó vẫn luôn "hot" nhất trên các bàn trà buổi sáng hoặc các sự kiện trong thôn, ngoài xã.Đó chính là chuyện chiến tranh. Là những cuộc hành quân băng rừng lội suối, những chuyến xe của người lính Trường Sơn, chuyện ăn rau rừng hay về những vật phẩm ba lô, bi đông, thắt lưng, xe quân sự.Kể nhiều nhất là những câu chuyện về đồng đội: lúc đồng đội hy sinh, bị thương nặng, lúc đói rét, chia ngọt sẻ bùi. Họ gặp nhau lúc nào cũng tay bắt mặt mừng như được sống lại thời quân ngũ năm xưa.Chuyện đời línhBa tôi sinh năm 1943, từng là lái xe chở vũ khí, đạn dược, lương thực trên tuyến đường Trường Sơn. Ba tôi được phong quân hàm đại úy chuyên nghiệp. Sau năm 1975, ba chuyển sang dân sự cho tới lúc về hưu.Ba tôi khoái nhất vẫn là chuyện đời lính. Dù năm nay ba đã 82 tuổi nhưng những ký ước về quân ngũ, về Trường Sơn vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí người cựu binh tuổi xế chiều. Ngay cả khi nằm viện, trong lúc mê sảng ba tôi vẫn luôn nhắc nào là 12 ly 7, cối 60, cối 82, ĐKZ, lựu đạn, xung phong...Khi sinh hoạt hội cựu chiến binh trong thôn, ba tích cực vận động những người trẻ tham gia rồi sẵn sàng kể lại những câu chuyện từng trải qua trong chiến tranh cho các hội viên khi gặp mặt.Ba tôi kể lính lái xe Trường Sơn có lúc xe bị hỏng hóc nặng nhưng không có sẵn dụng cụ, phải tự khắc phục. Lái xe nhưng việc sửa chữa phải thông thạo, chỉ cần nghe tiếng máy nổ khác lạ cũng đoán được "bệnh" gì. Chỉ cần ngửi mùi khét vị trí nào cũng đoán được cần phải sửa chữa thay thế khắc phục ra sao.Nhiều hôm xe băng qua tuyến đường đối phương thường xuyên thả bom phải chấp nhận tắt đèn mà xe vẫn chạy để hoàn thành công việc đúng kế hoạch mà vẫn đảm bảo an toàn tuyệt đối.Ba tôi là vậy, mấy chục năm qua tôi vẫn luôn thần tượng tính cách ông. Khi còn nhỏ ba dạy cho hai chị em tôi cách xếp chăn màn vuông vức như hòn gạch chỉ, đồ trong nhà phải ngăn nắp.Ba bảo gieo gì gặt đó con ạ, cẩn tắc vô áy náy là vậy. Dạy các con cẩn thận thì sau này lớn lên các con sẽ luôn cẩn trọng, chín chắn, chu đáo trong mọi công việc.PlayNextMuteCurrent Time 0:00/Duration 3:21FullscreenBackward Skip 10sPlay VideoForward Skip 10s--- Quảng cáo ---Ngay cả khi phơi quần áo ba cũng "cầm tay chỉ việc" và ân cần nhắc nhở rằng quần áo khi phơi nên ý tứ, quần dài thì phơi cùng quần dài, áo lót phơi cùng áo lót, các loại quần nhỏ áo nhỏ phơi cùng nhau và nên phơi bên trong cho có hàng lối, đẹp và lịch sự.Là con gái, hai chị em chúng tôi cũng bị chất lính của ba truyền vào từ bao giờ không hay, lớn lên chúng tôi giống ba mình trong mọi việc lớn nhỏ. Nhất là học ở ba tôi sự chia ngọt sẻ bùi, tinh thần ý chí và sáng tạo.Chuyện canh tập tàngNhững câu chuyện ba kể lúc đầu thì nghe lạ lẫm nhưng sau này chị em tôi mới thấm thía. Chính sự từng trải trong nghề của ba đã giúp cho ông có nhiều kinh nghiệm, nhất là khả năng phán đoán dự báo khá chính xác.Rồi có những câu chuyện sinh động trong cách sinh hoạt của lính Trường Sơn, như ba hỏi tôi rằng: Con có biết canh rau tập tàng có nguồn gốc thế nào không? Canh rau tập tàng là loại canh được hái từ nhiều loại rau.Chiến tranh thiếu thốn nên trong nồi canh bao giờ cũng nhiều loại rau, miễn sao ăn no, ăn được, không bị ngộ độc cho bộ đội. Tập tàng cũng nói lên tinh thần đoàn kết gắn bó của đồng chí đồng đội lúc khó khăn, lúc hiểm nguy.Câu chuyện của ba tôi cho chị em tôi thêm bài học quý. Nồi canh rau tập tàng của ba thành hiện thực trong những bữa cơm gia đình tôi hiện nay, đúng là khi nấu canh có nhiều loại rau như rau lang, rau dền, mồng tơi, càng cua thì khi ăn có hương vị ngon đặc biệt.Có lẽ giờ đây có nhiều điều mới mẻ mà chúng ta đang phải sống, thích nghi, đối mặt nhưng chẳng bao giờ chúng ta được phép xem thường tính người, tình người, sự tương thân tương ái, chia ngọt sẻ bùi, sự tự lực sáng tạo. Nó vẫn còn nguyên giá trị. Đó là chất lính Trường Sơn của ba tôi.Giờ ba tôi tuổi đã cao nhưng tôi luôn tự hào về ba - người đã để lại dấu ấn đậm nét trong hành trình trưởng thành của chị em tôi hôm nay. Ba tôi đâu phải lạc hậu, đâu phải kỳ cục mà ba luôn thể hiện đậm chất lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn