Kể chuyện nghe chơi 3
Một đoạn văn kể chuyện sống động về một thời đã qua. Như cảnh trong thần thoại giữa con người và muông thú sum vầy cho dù đang trong lúc bom đạn giặc dã. Người kể đã từng là lính trinh sát. Có việc anh hoàn thành. Có việc anh bị lộ. Hai đồng đội của anh đã bị giặc bắn chết. Bản thân anh bị đạn của chúng bắn cho lủng bụng.Giặc bắt được anh, cho chữa chạy khỏi vết thương rồi đưa đi huấn luyện quân dịch, tiếp đó là cho ra đơn vị chiến đấu. Anh đã bỏ trốn về với đồng đội của mình. Anh đã từng là tù binh của giặc nên khi trở lại, về nguyên tắc anh không được sử dụng vào những việc quan trọng, nhất là trong các đơn vị chiến đấu. Đây là cái khắc nghiệt của chiến tranh!Cái nhân vật tôi trong truyện ngắn nghe chi tiết anh ta bị đạn giặc bắn lủng bụng đã nhớ lại tất cả vì mình đã được chứng kiến, sau những mù mờ của hơi men quán nhậu. Nhân vật tôi - tác giả ấy đã tâm sự:Chính người kể chuyện này đây, người chiến sĩ năm xưa trận đánh hầm ngầm bị bắn lủng bụng, giờ đã già lão hom hem nhưng nhìn kỹ vẫn còn những nét xưa. Vậy chuyện anh kể là chuyện thật, các chuyện khác cũng vậy, treo mình trên thác nước, trôi ra biển, đi rừng với cọp.Anh không nói dóc, anh kể chuyện đời mình. Chỉ tại chuyện lâu quá rồi, quán nhậu ồn ào nhớp nhúa, ai nấy đều già lão đầu óc mù mờ rượu bia, người kể chuyện quá hom hem nhễu nhão kể chuyện không ai tin, chuyện thật thành chuyện tào lao đùa giỡn.Nhưng sao đến nông nỗi này? Anh là người không may trong chiến tranh, như hàng ngàn hàng vạn những người không may khác. Sao đến nỗi đi lê la kể chuyện quanh các bàn nhậu uống vài chai bia, hứng chịu những lời đùa cợt?Người để thông cảm cùng cả chua xót và trách móc nữa. Hôm nay, đâu đó, một lối sống thực dụng chỉ biết mình, chỉ quý báu những cái của hôm nay mà quên cái đã qua, hoặc có nhớ tới nhắc tới cứ như là một thứ vui vẻ chốc lát.Lối sống này là không có hậu chút nào. Cả những ai nữa, mang nhân thân tốt đẹp của mình ra mua vui giữa nơi ồn ã rượu bia này liệu có nên. Câu chuyện trên như muốn nhắc nhở mọi người hãy trân trọng kí ức, nhất là những kí ức đã làm nên thành tựu và phẩm chất của dân tộc mình, đồng đội mình và cả bản thân mình.Đây là máu xương và nước mắt của một thời ta không được phép quên và phải biết giữ gìn, trân trọng nó cho dù ở bất cứ hoàn cảnh nào!



