Kể chuyện xưa
Đêm nay anh ngồi lặng yên nghe tôi kể chuyện xưa…: Sau khi chia tay D 17, tôi về C6, nhập đơn vị tôi chủ động bắt quen với mọi người nhưng anh em cũng còn có phần giữ kẽ, đến tối sau bữa cơm chiều mọi người ngồi quây quần trong căn lán nhỏ
Đêm nay anh ngồi lặng yên nghe tôi kể chuyện xưa…: Sau khi chia tay D 17, tôi về C6, nhập đơn vị tôi chủ động bắt quen với mọi người nhưng anh em cũng còn có phần giữ kẽ, đến tối sau bữa cơm chiều mọi người ngồi quây quần trong căn lán nhỏ và bắt đầu nói chuyện rôm rả, trong A có đồng đội Ma Văn Xoa người to béo trông rất vui nhộn bắt đầu câu chuyện:
Sau mấy ngày chiến đấu cao điểm 800 mặt trận Trà Lĩnh- Cao Bằng do đơn vị trấn giũ vẫn đứng vững, các làn sóng tấn công của tầu đều bị bẻ gẫy, quân tầu chết la liệt, toàn thể cán bộ chiến sỹ của đơn vị càng khí thế và tích lũy kinh nghiệm nên sức chiến đấu của đơn vị có hiệu quả rất cao, vào thời điểm đó quân tầu từ thị xã Cao Bằng đánh tập hậu, tứ bề thọ địch, cầm cự đến tối toàn đơn vị rút lui khỏi trận địa bắt đầu hành trình vượt vòng vây…
Sau khoảng một tuần luồn lách qua các khe núi, trườn đồi, Xoa chưa được ăn gì ngoài việc uống nước khe suối, bụng đói cồn cào bắt buộc Xoa phải liều lĩnh đi ra khu cánh đồng tìm kiếm thức ăn, may mắn ở đấy có 1 mảnh vườn trồng mía, Xoa liền chui vào giữa vườn an toàn rồi đánh chén…
Bụng đã êm êm Xoa lại bắt đầu hành trình, một lúc sau đang đi trên một dông đồi tự nhiên Xoa thấy bụng nhâm nhẩm đau, cố đi nhưng không được nên Xoa vào chỗ bụi cây cỏ Nhật và ngồi xuống xả nỗi buồn, sườn đồi dốc, đất lại tơi, Xoa bám vào cây cỏ Nhật cố gắng giải quyết nhanh, một lúc sau bỗng phựt… cây cỏ bật gốc Xoa lăn tự do xuống chân đồi, tuy đau một tý nhưng quần áo không ướt, vẫn sạch nguyên…
Với khiếu kể chuyện, khuôn mặt biểu cảm, câu chuyện này Xoa kể bao nhiều lần mọi người vẫn thích thú lắng nghe, từ đó Xoa mất tên và được gọi bằng tên thân mật: Cỏ Nhật



