Người có công giúp đỡ cách mạng

Kể lại câu chuyện từ sách báo

anh hùng Nguyễn Văn Trỗi

Quảng Ninh25/06/2026Bùi Thị Mai Nga-10a2 (Trường THPT Minh Hà)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong quá trình tìm hiểu những câu chuyện lịch sử về các anh hùng thời kháng chiến, nhân vật khiến em ấn tượng và xúc động nhiều nhất là anh Nguyễn Văn Trỗi. Trước đây, em chỉ từng nghe tên anh qua sách báo, video trên mạng hoặc những đoạn tư liệu ngắn trên TikTok, nhưng khi đọc kỹ hơn về cuộc đời của anh, em thật sự cảm thấy khâm phục sự dũng cảm và tinh thần yêu nước của một người thanh niên mới chỉ ngoài hai mươi tuổi.

Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại Quảng Nam trong một gia đình nghèo. Sau Hiệp định Genève, gia đình anh chuyển vào Sài Gòn sinh sống. Cuộc sống khó khăn nên từ nhỏ anh đã phải lao động để phụ giúp gia đình. Khi trưởng thành, anh làm nghề thợ điện ở nhà máy điện Chợ Quán. Tuy chỉ là một người công nhân bình thường nhưng anh luôn mang trong mình tình yêu nước sâu sắc và ý chí đấu tranh chống lại chiến tranh xâm lược.

Chứng kiến cảnh đất nước bị chia cắt, nhân dân sống trong đau thương và mất mát, anh đã tham gia lực lượng Biệt động Sài Gòn. Năm 1964, anh nhận nhiệm vụ đặt mìn ở cầu Công Lý để ám sát Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara khi phái đoàn đi qua. Đây là một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, bởi nếu thất bại thì gần như chắc chắn sẽ phải hy sinh. Dù vậy, anh vẫn chấp nhận thực hiện vì mong muốn góp phần bảo vệ đất nước.

Kế hoạch sau đó bị bại lộ và anh bị bắt vào ngày 9 tháng 5 năm 1964. Trong tù, anh bị tra tấn rất dã man nhưng vẫn không khuất phục. Điều khiến em khâm phục nhất chính là tinh thần kiên cường của anh trước cái chết. Khi bị đưa ra xét xử và tuyên án tử hình, anh vẫn giữ thái độ bình tĩnh, hiên ngang.

Ngày 15 tháng 10 năm 1964, anh Nguyễn Văn Trỗi bị xử bắn tại nhà lao Chí Hòa. Trước giây phút cuối cùng của cuộc đời, anh từ chối bị bịt mắt và dõng dạc hô vang:

“Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ!”
“Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!”

Khi đọc đến chi tiết ấy, em thật sự nổi da gà và rất xúc động. Một người chỉ mới 24 tuổi nhưng lại có tinh thần mạnh mẽ đến như vậy. Em nghĩ rằng không phải ai cũng có đủ can đảm để đối diện với cái chết mà vẫn giữ được lòng tin và khí phách như anh Nguyễn Văn Trỗi.

Điều khiến em suy nghĩ nhiều hơn là anh cũng có một cuộc sống rất bình dị như bao người khác. Anh có gia đình, có người vợ mới cưới và còn cả những dự định chưa kịp thực hiện. Thế nhưng anh đã đặt tình yêu Tổ quốc lên trên hạnh phúc cá nhân. Sự hy sinh ấy khiến em hiểu rằng nền hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của rất nhiều người đi trước.

Qua câu chuyện về anh Nguyễn Văn Trỗi, em càng thêm biết ơn thế hệ cha anh đã hy sinh vì độc lập dân tộc. Em tự nhắc bản thân phải cố gắng học tập, sống có trách nhiệm hơn và trân trọng cuộc sống hòa bình hiện tại. Dù không thể làm những điều lớn lao như thế hệ trước, nhưng em nghĩ mỗi học sinh hôm nay đều có thể góp phần xây dựng đất nước bằng sự cố gắng của chính mình.

Nguồn tham khảo : Báo Cao Bằng điện tử

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn