Cựu chiến binh

Kể về bác Vũ Ngọc, sinh năm 1952

Tuyên Quang08/05/2026Đoàn xã Bằng Hành (Đoàn xã Bằng Hành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước hân hoan trong không khí kỷ niệm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, chúng tôi có dịp được gặp bác Vũ Ngọc, sinh năm 1952, hiện đang sinh sống tại thôn Xuân Dung, xã Bằng Hành, tỉnh Tuyên Quang. Dẫu mái tóc đã bạc màu theo năm tháng, nhưng trong ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào khi nhắc về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ mà hào hùng – “thời hoa lửa”.

Sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh, tuổi thơ của bác Vũ Ngọc gắn liền với đói nghèo và bom đạn. Lớn lên giữa tiếng máy bay gầm rú và những lần sơ tán vội vàng, bác sớm hun đúc trong mình tinh thần yêu nước và ý chí bảo vệ quê hương.

Năm vừa tròn mười tám tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, gia đình chỉ có vài bộ quần áo cũ và chút lương thực ít ỏi làm hành trang cho người thanh niên trẻ. Nhưng vượt lên trên tất cả là quyết tâm của tuổi trẻ: sẵn sàng chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc.

Trong những năm tháng ở chiến trường, bác cùng đồng đội trải qua biết bao gian nan, thiếu thốn. Có những ngày hành quân xuyên rừng sâu, ngủ dưới mưa bom, ăn cơm vắt và uống nước suối cầm hơi. Nhiều đồng đội của bác đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ.

Bác xúc động kể lại:

“Ngày ấy ai cũng sợ hy sinh, nhưng không ai lùi bước. Chúng tôi chỉ có một niềm tin là đất nước nhất định sẽ thống nhất.”

Ký ức khiến bác nhớ nhất là những đêm ngồi bên chiến hào cùng đồng đội hát vang những bài ca cách mạng để động viên tinh thần nhau giữa bom đạn ác liệt. Dẫu chiến tranh khốc liệt nhưng tình đồng chí, đồng đội luôn là nguồn sức mạnh lớn lao giúp những người lính trẻ vượt qua tất cả.

Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng năm 1975 là khoảnh khắc mà bác không bao giờ quên. Khi nghe tin chiến thắng, cả đơn vị ôm nhau bật khóc giữa chiến trường. Đó không chỉ là niềm vui của riêng người lính mà còn là niềm hạnh phúc của cả dân tộc sau bao năm chiến tranh gian khổ.

Sau ngày đất nước thống nhất, bác Vũ Ngọc trở về quê hương thôn Xuân Dung, xã Bằng Hành với những vết thương chiến tranh còn in dấu trên cơ thể. Dù cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn, bác vẫn luôn chăm chỉ lao động, tích cực tham gia các phong trào tại địa phương và giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước, lòng biết ơn thế hệ cha anh đi trước.

Bác thường căn dặn thế hệ trẻ:

“Các cháu hôm nay được sống trong hòa bình phải biết trân trọng. Đừng quên rằng độc lập, tự do của dân tộc đã được đánh đổi bằng biết bao máu xương của thế hệ đi trước.”

Giờ đây, ở tuổi ngoài bảy mươi, bác Vũ Ngọc vẫn luôn là tấm gương sáng về phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ tại địa phương. Câu chuyện về “thời hoa lửa” của bác không chỉ là ký ức của một thời chiến tranh gian khổ mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và ý chí kiên cường cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn