KÉO PHÁO TRONG ĐÊM – NHỮNG BÀN TAY GIỮ LẤY TRẬN ĐỊA
Đưa pháo vào Điện Biên Phủ là một nhiệm vụ vô cùng gian khổ, đòi hỏi sức người và sự phối hợp của hàng trăm chiến sĩ. Tô Vĩnh Diện là một trong những người trực tiếp tham gia hành trình ấy. Những ngày kéo pháo đã trở thành một trong những ký ức đặc biệt của Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Trước khi những khẩu pháo xuất hiện trên các trận địa Điện Biên Phủ, đã có hàng nghìn bàn tay của người lính âm thầm kéo chúng qua núi rừng. Đằng sau chiến thắng ngày 7-5-1954 là một quá trình chuẩn bị vô cùng gian khổ, trong đó hành trình đưa pháo vào và sau đó kéo pháo ra khỏi trận địa là một phần đặc biệt. Tô Vĩnh Diện là một trong những người lính đã trực tiếp tham gia công việc ấy. Theo tư liệu của Bộ Tổng Tham mưu, bộ đội phải kéo pháo xuyên rừng, qua sông, qua suối, trong điều kiện đường núi hiểm trở và phải sử dụng sức người để đưa pháo đến vị trí chiến đấu. Đối với người lính, một khẩu pháo không chỉ là một khối sắt thép nặng nề mà còn là phương tiện chiến đấu có ý nghĩa quan trọng đối với toàn bộ chiến dịch. Vì thế, bảo đảm pháo được đưa đến nơi an toàn là nhiệm vụ có ý nghĩa chiến lược. Trong những ngày hành quân, Tô Vĩnh Diện luôn được nhắc đến là người tích cực, hăng hái nhận việc nặng và thường xuyên kiểm tra khẩu pháo cũng như đường đi. Những chi tiết ấy cho thấy ông không phải người chỉ đứng ở vị trí chỉ huy rồi giao việc cho người khác. Ông trực tiếp tham gia công việc cùng đồng đội. Trong điều kiện đường núi, mỗi đoạn dốc đều có thể trở thành một thử thách. Người kéo phía sau phải giữ dây, người đi phía trước phải điều khiển hướng pháo, những người khác phải chuẩn bị chèn để phòng khi pháo mất đà. Tất cả phải phối hợp nhịp nhàng. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể gây nguy hiểm cho cả đội hình. Một nhân chứng được Báo Quân đội nhân dân dẫn lại cho biết khi kéo pháo, hàng trăm người phải níu vào dây cáp, dùng sức giữ pháo và ở mỗi đoạn dốc đều có người đi hai bên để điều khiển càng, sẵn sàng chèn pháo khi có sự cố. Điều đó giúp chúng ta hình dung được mức độ gian khổ của nhiệm vụ. Đây không phải công việc có thể hoàn thành trong một vài giờ. Bộ đội phải hành quân dài ngày, thiếu ngủ, chịu thời tiết và địa hình khắc nghiệt. Những bàn tay có thể trầy xước, cơ thể mệt mỏi, nhưng nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục. Trong hoàn cảnh ấy, tinh thần của mỗi người trở thành nguồn động viên cho cả tập thể. Tô Vĩnh Diện thường xuyên động viên đồng đội và chủ động nhận những phần khó. Hành động ấy có giá trị lớn bởi trong một nhiệm vụ gian khổ, người đi đầu không chỉ hoàn thành công việc của mình mà còn tạo niềm tin cho những người phía sau. Nếu người chỉ huy sẵn sàng chịu khó, chiến sĩ sẽ có thêm động lực để vượt qua mệt mỏi. Chính những điều tưởng như bình thường đó đã góp phần tạo nên sức mạnh của đội quân Điện Biên. Khi nhìn lại hình ảnh những người lính kéo pháo, chúng ta không chỉ thấy sức mạnh cơ bắp mà còn thấy sức mạnh của ý chí. Hàng tấn pháo không thể di chuyển nếu thiếu sự đồng lòng của hàng trăm con người. Và một chiến dịch lớn không thể thành công nếu thiếu những công việc âm thầm như vậy. Tô Vĩnh Diện là một trong những gương mặt tiêu biểu của những con người đã đặt cả sức lực và trách nhiệm vào công việc chuẩn bị cho trận đánh. Chính vì thế, trước khi nói đến sự hy sinh của ông, chúng ta cần nhớ rằng ông đã cùng đồng đội trải qua cả một hành trình gian khổ. Hành trình ấy là minh chứng cho một chân lý giản dị: những chiến thắng lớn luôn được tạo nên từ vô số nỗ lực nhỏ bé nhưng bền bỉ. Những bàn tay kéo pháo trong đêm, những bước chân vượt núi, những người âm thầm giữ dây, giữ pháo và giữ niềm tin đã góp phần tạo nên chiến thắng Điện Biên Phủ. Tô Vĩnh Diện là một trong những người đã sống trọn vẹn với tinh thần ấy.



