Kéo pháo trong mưa
Vũ Đình Bảy là chiến sĩ thuộc Đại đoàn Công pháo 351, trực tiếp tham gia kéo pháo vào trận địa Điện Biên Phủ đầu năm 1954. Trong nhiều cuộc gặp gỡ cựu chiến binh và phỏng vấn sau này, ông kể rằng ký ức sâu đậm nhất không phải lúc nổ súng, mà là những đêm kéo pháo trên các sườn núi hiểm trở.
Ông Vũ Đình Bảy kể rằng cuối tháng 1 năm 1954, đơn vị nhận nhiệm vụ kéo những khẩu pháo nặng hơn hai tấn vượt núi để vào trận địa.
Con đường chỉ rộng vừa đủ một khẩu pháo.
Một bên là vách núi dựng đứng.
Một bên là vực sâu.
Mỗi khẩu pháo cần hàng chục, có khi hàng trăm cán bộ, chiến sĩ cùng kéo bằng dây tời.
Ban ngày, mọi người ngụy trang dưới tán rừng để tránh máy bay trinh sát.
Đêm xuống mới bắt đầu kéo pháo.
Trời mưa làm đất đỏ trở nên trơn như đổ mỡ.
Có lần, khi đang xuống dốc, khẩu pháo bất ngờ trôi nhanh về phía vực.
Tiếng hô:
"Chèn pháo! Giữ pháo!"
vang lên giữa đêm tối.
Tất cả chiến sĩ dồn sức ghì dây.
Có người ngã lăn xuống bùn.
Có người bị dây thừng cứa bật máu hai bàn tay.
Nhưng không ai buông tay.
Ông kể rằng sau gần một giờ vật lộn, khẩu pháo mới dừng lại an toàn.
Mọi người ngồi bệt xuống đất, thở dốc.
Không ai nói với ai một lời.
Rồi lại đứng dậy tiếp tục kéo pháo.
Điều khiến ông xúc động nhất là tinh thần của đồng đội.
Không ai nghĩ đến gian khổ của riêng mình.
Ai cũng chỉ có một mong muốn:
"Đưa được pháo vào trận địa để đánh thắng."
Nhiều chục năm sau, khi trở lại Điện Biên, đứng trên con đường kéo pháo năm xưa, ông nói:
"Bây giờ nhìn lại mới thấy ngày ấy mình đã làm được điều tưởng như không thể."



