Khắc cốt ghi xương
Khâm Thiên 26/12/1972 - Quá khứ có thể gác lại nhưng không bao giờ được phép quên nó.
30 máy bay B52 rải thảm phá huỷ toàn bộ phố Khâm Thiên, 287 người chết, 290 người bị thương, 178 em nhỏ rơi vào cảnh mồ côi, 17 khối phố, gần 2.000 ngôi nhà bị đánh sập, 534 nhà bị phá hủy hoàn toàn.
Ngày nay, nếu đến Khâm Thiên liệu có ai thắc mắc và hỏi: bên lẻ chỉ có số nhà 45 rồi đến 53? Khâm Thiên mãi mất ba số nhà 47, 49 và 51.
7 người trong số nhà 51 không còn ai sống sót. Bên trong đống gạch vỡ của số nhà 49 vẫn vọng ra những tiếng kêu khe khẽ và tiếng khóc của một em bé. Những tấm bê tông nặng hàng tấn, sức người cùng cuốc xẻng đào bới không thể được, đành bất lực chờ xe cẩu tới. Sáng hôm sau xe cẩu tới, vẫn còn thi thoảng nghe được tiếng trẻ khóc và tiếng người mẹ kêu rất nhỏ. Những người tham gia cứu sập ngày hôm đó bất ngờ bởi tín hiệu yếu ớt của sự sống, dù đã mệt lả sau sau cả một ngày, họ lại tiếp tục cố gắng cứu người. Chiếc cẩu nhỏ không thể giải quyết được hàng tấn bê tông đổ sập. Sức người, cuốc xẻng và máy móc cùng lao vào cuộc chiến giành giật sự sống với tử thần, tranh thủ từng phút khi đợi chiếc cẩu lớn tới. Những người cứu sập mặt mày hốc hác, đen nhẻm, tay chân rớm máu nhưng nêt mặt vẫn hiện rõ sự cương quyết. Vòm chân cầu thang lộ ra, phía trong người mẹ trẻ dựa lưng vào tường, đầu ngoẹo đi. Đứa con nhỏ trong tay chị như vừa thiếp đi trong giấc ngủ. Đã muộn mất rồi...
"Nhà cụ Trịnh Phúc ở ngõ 3, cả 9 người bị bom B-52 giết hại. Cụ Trịnh Phúc năm ấy đã 72 tuổi, cháu nội cụ mới 3 tháng tuổi cũng bị giết hại cùng với cha mẹ và ông bà. Nhà ông Phạm Ngọc Thuyết nhà số 22 cũng bị mất 9 người. Ở số nhà 42, Phượng và Lan là hai chị em ruột. Phượng vừa tròn 18 tuổi, còn Lan 20. Phượng vừa có giấy gọi vào học trường Đại học Bách khoa cách đó mấy ngày. Một quả bom lớn rơi trúng hầm của Lan và Phượng. Quả bom tàn ác chỉ để lại những vụn vải hoa thấm máu của hai chị em, hai cô sinh viên trẻ ấy".
"Một quả bom rơi trúng nhà ông Nhâm, giết chết một lúc 4 thế hệ. Nhà bà Đ. mất 4 người. 4 người bị bom B-52 giết bằng bốn cách khác nhau. Ông chạy vào gầm cầu thang, bom đánh sập. Bà xuống hầm cá nhân, làm bằng một chiếc thùng phuy chôn sâu xuống đất. Bom ép mạnh, thùng phuy bị bẹp, giết chết bà. Hai chị em cô L. xuống một chiếc hầm xây vững chắc. Bom chỉ đánh sập cửa hầm, lẽ ra không chết được. Nhưng ác độc thay, bom đã đánh vỡ một đường ống nước. Nước tràn vào hầm của hai cô, dâng cao dần lên. Mặc dù hai cô đã kêu cứu, cố bới cửa hầm để chui ra nhưng cha mẹ thì đã chết, cửa hầm bị lấp kín. Khi đội dân phòng bới được cửa hầm ra, hai cô gái còn ôm nhau chết chìm trong nước..."
Ngày 26/12/1972, tức ngày 21/11 âm lịch, từ ấy là ngày giỗ chung ở khu Khâm Thiên...
Trong 12 ngày đêm tháng 12 năm 1972 Mỹ đã sử dụng 663 lượt máy bay B52 và 3.920 lượt máy bay chiến thuật, ném hơn 100.000(Một trăm nghìn) tấn bom xuống Hà Nội, Hải Phòng và một số mục tiêu khác tại miền Bắc nước ta.
Riêng Thủ đô Hà Nội, đế quốc Mỹ đã sử dụng 441 lượt máy bay B52, cùng hàng ngàn lần máy bay chiến thuật, ném hơn 10.000(Mười nghìn) tấn bom hủy diệt nhiều khu phố, làng mạc; phá sập 5.480 ngôi nhà, trong đó có gần 100 nhà máy, xí nghiệp, trường học, bệnh viện, nhà ga; giết hại 2.368 người dân thường, làm bị thương 1.355 người khác. Cùng với phố Khâm Thiên, máy bay B52 của Mỹ còn rải bom xuống hơn 100 điểm dân cư khác trên địa bàn Hà Nội như: Bệnh viện Bạch Mai, thị trấn Yên Viên, khu lao động An Dương... làm hơn 1.000 người bị thương vong.
Trong 12 ngày đêm chiến đấu mưu trí, dũng cảm, kiên cường, quân và dân Hà Nội đã cùng với quân và dân miền Bắc làm nên kỳ tích chiến thắng “Hà Nội- Điện Biên Phủ trên không”, đập tan cuộc tập kích chiến lược bằng không quân có quy mô lớn nhất, tàn bạo nhất trong lịch sử của Đế quốc Mỹ.



