Khai Thêm Một Tuổi, Gánh Trọn Non Sông (5)
Dưới cái nắng chang chang và những đêm tối đặc quánh của vùng đồng bằng sông nước, bác Đặng Văn Hiền vẫn không một phút ngơi nghỉ, lại tiếp tục cùng trung đoàn của mình bám đất, bám dân, bám trận địa mà chiến đấu. Trung đoàn 3, Sư đoàn 5 của bác, do thiếu tá Nguyễn Bạch Đằng, người Yên Định, Thanh Hóa, Chính ủy trung đoàn trực tiếp chỉ huy, bất ngờ nhận một nhiệm vụ đặc biệt: tách khỏi đội hình sư đoàn, tách khỏi Bộ Tư lệnh Miền Nam, trực thuộc thẳng Bộ Tư lệnh Miền Bắc, thọc sâu xuống đồng bằng
Dưới cái nắng chang chang và những đêm tối đặc quánh của vùng đồng bằng sông nước, bác Đặng Văn Hiền vẫn không một phút ngơi nghỉ, lại tiếp tục cùng trung đoàn của mình bám đất, bám dân, bám trận địa mà chiến đấu. Trung đoàn 3, Sư đoàn 5 của bác, do thiếu tá Nguyễn Bạch Đằng, người Yên Định, Thanh Hóa, Chính ủy trung đoàn trực tiếp chỉ huy, bất ngờ nhận một nhiệm vụ đặc biệt: tách khỏi đội hình sư đoàn, tách khỏi Bộ Tư lệnh Miền Nam, trực thuộc thẳng Bộ Tư lệnh Miền Bắc, thọc sâu xuống đồng bằng Cai Lậy – Mỹ Tho (nay là Tiền Giang), để chia lửa với Bình Trị Thiên, chia lửa với mặt trận Quảng Trị đang đỏ lửa ngày đêm. Đó là một nước cờ chiến lược, một đòn nghi binh táo bạo: nếu quân chủ lực ta chiếm được Mỹ Tho, mũi tiến công sẽ thẳng hướng Sài Gòn. Chính vì thế, địch hoảng hốt điều tới 16 tiểu đoàn đang đóng ở Quảng Trị quay đầu về miền Tây để đối phó.
Xuống đến Cai Lậy, Mỹ Tho, trung đoàn của bác gần như trần trụi giữa chiến trường. Không đủ quần áo để mặc, ngày ngày anh em phải lội bùn, lội nước ruộng ngập ngang ngực, cái đói bủa vây từng giờ. Khi kiệt sức, bộ đội phải vét củ sấm, lục bình, bẻ từng thân non mà ăn cầm hơi. Để giữ bí mật, để tồn tại giữa vòng vây dày đặc, mỗi ngày các chiến sĩ phải ngụy trang dưới nước, đội bèo tây lên đầu, ngâm mình hàng giờ liền, cả thân người chìm trong bùn lạnh, chỉ chừa lại hai lỗ mũi mong manh để thở.
Trên đầu, trực thăng địch gầm rú không ngừng, loa tâm lý chiến oang oang: “Hỡi Cộng sản Bắc Việt các bạn đã bị bao vây, các bạn là lính của Trung đoàn 3, Sư đoàn 5 giờ các bạn lại xuống đây, các bạn đã bị bao vây, các bạn không khác gì một bầy chuột đang chui lủi, các bạn hãy ra hối chánh. Chính phủ quốc gia có nhiều đồn bốt, đèn chiếu sáng, các bạn nhanh ra mà hồi chánh, các bạn sẽ được khoan hồng”.
Nhưng giữa những lời hăm dọa, sỉ nhục ấy, anh em chiến sĩ vẫn lặng lẽ siết chặt tay súng, không một ai dao động. Ý chí bám trụ còn cứng hơn thép, niềm tin vào ngày thắng lợi sáng hơn mọi ngọn đèn pha của địch.
Lúc bấy giờ, ở Mỹ Tho đã có 06 chi bộ Đảng, song việc tiếp tế lương thực gần như không thể thực hiện. Dân có lúa gạo, dân sẵn sàng san sẻ từng hạt, từng lon gạo cho bộ đội, nhưng quân Mỹ kiểm soát gắt gao từng bến sông, từng chuyến đò.
Trong hoàn cảnh ấy, ước mơ của người lính không còn là bữa cơm no hay manh áo lành, mà chỉ giản dị đến xót xa: ước có một bãi cỏ để được nằm duỗi lưng, chợp mắt một lát giữa những ngày tháng sinh tử. Và chính từ những ước mơ nhỏ bé ấy, sức chịu đựng phi thường và tinh thần bất khuất của người lính như bác Đặng Văn Hiền lại càng sáng lên, lặng lẽ mà bền bỉ, góp phần làm nên bản anh hùng ca thầm lặng của chiến trường miền Tây năm ấy.



