Kháng chiến chống pháp
Năm ấy, khi tiếng súng kháng chiến lan rộng, làng tôi không còn yên bình nữa. Tôi còn rất trẻ, vừa mới biết thế nào là ruộng đồng no đủ thì chiến tranh đã ập đến. Ban đầu, tôi chỉ tham gia làm liên lạc. Công việc tưởng chừng đơn giản: mang thư, dẫn đường cho bộ đội qua những lối mòn trong rừng, hoặc báo tin địch càn quét. Nhưng mỗi chuyến đi đều là một lần đối mặt với nguy hiểm. Có những hôm, tôi phải giấu tài liệu trong ống tre, đi qua trạm gác của lính Pháp mà tim đập đến nghẹt thở. Chỉ cần một ánh mắt nghi ngờ thôi là có thể không còn đường về. Một lần, tôi nhận nhiệm vụ đưa thuốc và lương thực cho một đơn vị đóng trong rừng. Trời mưa lớn, đường trơn như bôi mỡ. Tôi lội qua suối, nước lạnh buốt đến tận xương. Khi đến nơi, tôi thấy các anh bộ đội áo bạc màu, chân đầy bùn đất nhưng vẫn cười khi nhận được đồ tiếp tế. Họ nói một câu mà tôi nhớ mãi: “Có dân là còn kháng chiến.” Có những ngày ác liệt hơn, địch càn vào làng. Nhà cửa bị đốt, người dân phải tản cư. Tôi cùng vài người trong đội phải dẫn dân đi sơ tán trong đêm, chỉ dựa vào ánh trăng mờ và ký ức về từng lối đi quen thuộc. Có người bị thương, có người mất người thân, nhưng không ai bỏ cuộc. Điều khiến tôi nhớ nhất không phải là tiếng súng, mà là sự kiên cường của những người xung quanh: bà mẹ giấu cán bộ trong hầm, đứa trẻ làm liên lạc, những người nông dân ban ngày cày ruộng, ban đêm đào hầm nuôi giấu bộ đội. Sau nhiều năm, khi hòa bình dần trở lại, tôi mới hiểu rằng mình không phải anh hùng gì cả. Tôi chỉ là một phần rất nhỏ trong một thời kỳ lớn, nơi rất nhiều con người bình thường đã cùng nhau giữ đất nước.



