KHÁT VỌNG CHINH PHỤC – TỪ TRẬN ĐỊA TRÊN KHÔNG ĐẾN KHOẢNG KHÔNG VŨ TRỤ
Bài viết tái hiện cuộc gặp gỡ và những lời tâm sự đầy cảm hứng của Trung tướng Phạm Tuân – người anh hùng đã viết nên huyền thoại trên bầu trời Hà Nội năm 1972 và là người Việt Nam đầu tiên bay vào vũ trụ. Qua lăng kính của một sinh viên Khoa Điện tử, tác giả không chỉ nhìn thấy những chiến công hiển hách mà còn học được bài học về việc làm chủ khí tài, công nghệ và ý chí thép của người chiến sĩ. Tác phẩm là lời khẳng định về trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc kế thừa tinh thần tự lực tự cườn
Trong căn phòng nhỏ giản dị tại Hà Nội, tôi được ngồi đối diện với một "huyền thoại". Ở tuổi gần 80, Trung tướng Phạm Tuân vẫn giữ nguyên phong thái đĩnh đạc, ánh mắt tinh anh và giọng nói trầm ấm. Đối với một sinh viên kỹ thuật như tôi, bác không chỉ là một người lính, bác là người đã trực tiếp điều khiển những cỗ máy phức tạp nhất thời bấy giờ: từ chiếc tiêm kích MiG-21 cho đến con tàu vũ trụ Soyuz 37.
Cuộc trò chuyện bắt đầu không phải bằng những con số khô khan, mà bằng ký ức về những đêm mùa đông năm 1972, khi bầu trời Hà Nội rực lửa bởi "Điện Biên Phủ trên không".
Chương 2: 12 ngày đêm và cuộc đấu trí trên bầu trời
Bác Tuân kể rằng, vào thời điểm đó, B-52 của Mỹ được coi là "pháo đài bay" không thể bất khả xâm phạm với hệ thống nhiễu điện tử cực mạnh, có thể làm tê liệt mọi hệ thống radar phòng không của ta.
"Lúc đó, nếu chỉ dựa vào vũ khí mà thiếu đi trí tuệ và sự sáng tạo, chúng ta khó lòng chiến thắng," bác tâm sự. Tôi chăm chú lắng nghe khi bác nói về việc các chiến sĩ radar và phi công của ta đã nghiên cứu cách "vạch nhiễu tìm thù" như thế nào. Đó là một cuộc đấu trí về kỹ thuật điện tử thực sự. Bác kể về khoảnh khắc quyết định khi chiếc MiG-21 vút lên trong đêm tối, tắt hoàn toàn radar để giữ bí mật, chỉ dùng mắt thường và sự chỉ huy từ mặt đất để tiếp cận mục tiêu.
Đêm 27/12/1972, bác đã nhấn nút phóng tên lửa, hạ gục "siêu pháo đài" B-52. Khoảnh khắc ấy không chỉ là chiến thắng của lòng dũng cảm, mà còn là minh chứng cho việc con người Việt Nam có thể làm chủ những công nghệ hiện đại nhất để bảo vệ Tổ quốc.
Câu chuyện của bác tiếp tục đưa tôi đến năm 1980, khi bác trở thành người Việt Nam đầu tiên bay vào vũ trụ. Bác kể về những ngày tháng huấn luyện khắc nghiệt tại Liên Xô, nơi bác phải học cách vận hành những hệ thống điều khiển tinh vi trong môi trường không trọng lực.
Bác Tuân nói một câu làm tôi nhớ mãi: "Bay vào vũ trụ không phải để dạo chơi, mà là để khẳng định vị thế của dân tộc và thực hiện những nghiên cứu khoa học phục vụ đất nước." Việc bác mang theo nắm đất Việt Nam và bản Di chúc của Bác Hồ vào vũ trụ là biểu tượng của một dân tộc chưa bao giờ chịu khuất phục trước bất kỳ giới hạn nào.
Là một sinh viên Khoa Điện tử, tôi không khỏi xúc động khi nghe bác nói về tầm quan trọng của việc học tập. Bác bảo rằng, thời của bác là làm chủ máy bay, tên lửa; thời của chúng tôi hôm nay là làm chủ trí tuệ nhân tạo, chip bán dẫn và các hệ thống vi mạch điện tử. Công nghệ có thể thay đổi, nhưng tinh thần "quyết chiến quyết thắng" và sự sáng tạo của người Việt Nam thì phải luôn được giữ vững.
Tôi chợt nhận ra, những kiến thức về mạch điện, về xử lý tín hiệu mà tôi đang học trên giảng đường hôm nay chính là tiền đề để tiếp nối con đường mà cha ông đã đi. Nếu bác Tuân đã dùng kỹ thuật radar để tìm B-52, thì chúng tôi – những kỹ sư tương lai – phải dùng kiến thức điện tử để xây dựng một Việt Nam hiện đại, vững mạnh và vươn tầm thế giới.
Rời nhà bác Phạm Tuân, trong đầu tôi vẫn vang vọng lời chúc: "Chúc các cháu làm chủ được bầu trời trí tuệ". Bài luận này không chỉ là một bài dự thi, mà là lời cam kết của cá nhân tôi – Ngô Doãn Minh Hiếu. Tôi sẽ học tập thật tốt chuyên ngành Điện tử mình đã chọn, để một ngày không xa, chính thế hệ chúng tôi sẽ là những người tạo ra những "kỳ tích" mới cho đất nước trong cuộc cách mạng công nghiệp mới.
Cảm ơn bác, người anh hùng đã cho cháu hiểu rằng: Không có bầu trời nào là quá cao nếu chúng ta có đủ khát vọng và kiến thức.


