KHÁT VỌNG TUỔI TRẺ – NHỮNG ĐÓA HOA LỬA TRÊN ĐẤT CỐ ĐÔ
"Thời hoa lửa" – chỉ bốn chữ thôi, nhưng sao mà gợi thương, gợi nhớ và khơi dậy những xúc cảm mãnh liệt đến thế! Đó không chỉ là một khoảng thời gian trong lịch sử, đó là thanh xuân, là máu, là khát vọng của cả một thế hệ người Việt Nam, và trong đó, có những dấu ấn không thể phai mờ của những người con Ninh Bình.
Những ngày "xẻ dọc Trường Sơn"
Ninh Bình, vùng đất của núi non hùng vĩ, của những rặng đá vôi sừng sững tựa như cốt cách kiên cường của con người nơi đây. Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, cũng là lúc những chàng trai, cô gái mười tám đôi mươi trên mảnh đất Cố đô xếp lại bút nghiên, gác lại ruộng đồng, mang theo màu xanh của đại ngàn và màu đỏ của lòng nhiệt huyết lên đường.
Thời hoa lửa ấy, họ là những "đóa hoa" – rực rỡ nhất, tươi mới nhất, nhưng cũng là những đóa hoa sẵn sàng nở giữa làn bom đạn. Họ không sợ cái chết, họ chỉ sợ thanh xuân của mình trôi qua mà chưa kịp hiến dâng cho ngày thống nhất. Đã có biết bao người con Ninh Bình nằm lại nơi chiến trường xa xôi, vùi mình trong lòng đất mẹ để giữ lấy màu xanh yên bình cho quê hương hôm nay. Máu của họ đã hòa vào đất, biến những cánh đồng tại Hoa Lư, Kim Sơn, Gia Viễn... trở nên màu mỡ hơn, xanh tươi hơn.
Ngọn lửa chưa bao giờ tắt
Có người đã hỏi: "Thời hoa lửa đã qua lâu rồi, vậy ngọn lửa ấy còn cháy ở đâu?". Tôi xin trả lời rằng, ngọn lửa ấy không mất đi, nó chỉ chuyển hóa. Nó cháy trong lòng những cựu chiến binh khi kể lại những ngày tháng hào hùng, cháy trong đôi mắt của những người mẹ, người vợ bao năm chờ đợi. Và đặc biệt, nó đang cháy trong trái tim của thế hệ trẻ Ninh Bình hôm nay.
"Thời hoa lửa" của chúng ta không còn là tiếng súng, tiếng bom, mà là "thời hoa lửa" trên mặt trận kinh tế, tri thức và hội nhập. Chúng ta – những người được thừa hưởng nền hòa bình – đang tiếp nối ngọn lửa ấy bằng việc học tập, lao động, và kiến tạo một Ninh Bình xanh, bền vững, hiện đại. Đó là cách chúng ta tri ân những người đã đi qua mưa bom bão đạn.
Lời kết: Viết tiếp bản hùng ca
Cuộc thi "Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ là dịp để chúng ta nhìn về quá khứ. Đây là một nốt lặng cần thiết để mỗi người trẻ dừng lại, lắng nghe nhịp đập của lịch sử. Để tự hỏi mình rằng: Mình đã sống xứng đáng với màu cờ đỏ thắm hay chưa?
Với tôi, mỗi vách đá ở Tràng An, mỗi con đường ở Ninh Bình đều như đang kể một câu chuyện. Câu chuyện về sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh đã viết nên những trang sử vàng. Để hôm nay, chúng ta tự hào đứng trên mảnh đất này, hứa sẽ viết tiếp những chương mới, những "bản hùng ca" thời đại, để ngọn lửa của lý tưởng và khát vọng không bao giờ vụt tắt trong lòng người đất Cố đô.



