Bài viết

KHÁT VỌNG XANH TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG HUYỀN THOẠI

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những năm tháng mà cái tên của mỗi người con đất Việt đều được viết bằng màu đỏ của máu và lửa, nhưng cũng được thắp sáng bởi màu xanh hy vọng của áo lính, áo thanh niên. Đó là “thời hoa lửa”- thời đại mà cả một thế hệ đã gác lại bút nghiên, xa rời phố thị để đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Hôm na, chúng ta hãy cùng ngược dòng thời gian để sống lại những ký ức hào hùng qua câu chuyện về những người cựu Thanh niên xung phong (TNXP).

Gia Lai06/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi- cũng lứa tuổi như chúng ta bây giờ-

đã ra chiến trường với tâm thế “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước/ Mà lòng phơi phới dậy

tương lai”. Hình ảnh những cô gái thanh niên xung phong thân hình mảnh mai nhưng ý

chí sắt đá, đứng giữa ngã ba Đồng Lộc hay trên những đỉnh đèo mịt mù bom đạn để san

lấp hố bom, dẫn đường cho xe ra tiền tuyến đã trở thành biểu tượng bất tử.

Tôi muốn kể cho các bạn nghe về tinh thần của họ - những người “sống bám cầu

đường, chết kiên cường bất khuất”. Giữa cái nắng cháy da người của miền Trung, giữa

những cơn mưa rừng xối xả và tiếng bom gầm rú xé toạc màn đêm, họ vẫn cất cao tiếng

hát. Tiếng hát ấy át đi tiếng bom, tiếng cười ấy làm dịu đi những vết thương đau nhức. Họ

không chỉ đào đường, thông tuyến mà còn là những “lá chắn sống” để bảo vệ mạch máu

giao thông của dân tộc. Có những người đã mãi mãi nằm lại ở tuổi mười tám, đôi mươi,

hóa thân vào cỏ cây, đá núi để con đường đi tới ngày toàn thắng được thênh thang.

Nhìn lại lịch sử để thấy rằng, hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà là

kết quả của một thời đại “hoa và lửa” đan xen. Những tấm gương cựu TNXP năm xưa

chính là bài học sống động nhất về lòng yêu nước và lý tưởng sống cho chúng ta. Họ đã

sống một tuổi thanh xuân không hoài phí, một tuổi trẻ rực rỡ vì đã dám dấn thân và hy

sinh cho cái chung của dân tộc.

Là thế hệ trẻ sống trong thời đại công nghệ và hội nhập, cuộc chiến của chúng ta hôm

nay không còn là súng đạn, nhưng lại là cuộc chiến với sự trì trệ, với những thử thách

kinh tế và tri thức toàn cầu. Câu chuyện thời hoa lửa của cha anh chính là ngọn đuốc soi

đường, nhắc nhở mỗi đoàn viên rằng: Thanh xuân chỉ có một lần, và nó chỉ thật sự ý

nghĩa khi chúng ta biết cống hiến và phụng sự.

Khép lại những trang sử vàng của thế hệ đi trước, mỗi chúng ta hãy tự hứa sẽ tiếp nối

ngọn lửa ấy bằng những hành động cụ thể trong học tập và công tác. Để xứng đáng với

sự hy sinh của những “đóa hoa trong lửa”, để màu áo xanh đoàn viên hôm nay luôn thắm

đượm niềm tự hào và khát vọng vươn lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHÁT VỌNG XANH TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG HUYỀN THOẠI | Câu chuyện thời hoa lửa