Khẩu đội pháo giữ thành Đồng Hới – Chiến sĩ Hoàng Văn Đương
Nhập ngũ năm 1972 khi vừa tròn 18 tuổi, ông Hoàng Văn Đương (hiện trú tại phường Đồng Hới, Quảng Bình) đã mang theo tinh thần thép của thế hệ thanh niên thời đại bấy giờ vào trận địa khốc liệt. Sau ba tháng huấn luyện nghiêm ngặt, ông được biên chế vào đơn vị C300 bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, sau đó nhận lệnh từ Quân khu 4 về giữ thành Đồng Hới với khẩu lệnh đanh thép: “Anh đánh nhà tôi thì tôi cũng đánh nhà anh”.
Trong đội hình Đội 207, ông cùng các đồng đội phụ trách những khẩu pháo nặng nề, mỗi người vác một bộ phận từ thân pháo, chân pháo cho đến đạn dược vượt qua mọi địa hình hiểm trở. Ông đã trải qua những trận đánh ác liệt tại cầu cống 10, nơi nòng súng đỏ rực vì bắn liên tục cả ngày, và từng thoát chết trong gang tấc khi một quả bom rơi ngay trước mặt khi đang đi chặt lá ngụy trang.
Năm 1977, ông phục viên trở về cuộc sống đời thường, chọn làm một người nông dân bình dị vui vầy bên vườn tược, khép lại một chương đời hoa lửa huy hoàng. Đôi mắt của người lính già năm xưa vẫn sáng ngời ngọn lửa kiên trung, nhắc nhở hậu thế rằng hòa bình hôm nay được dệt nên từ những đôi vai rớm máu và ý chí không bao giờ khuất phục.


