Bài viết

Khẩu đội trưởng dưới mưa bom Cồn Cỏ

Gia đình 5 anh em, 4 người lính. Khẩu đội trưởng Nguyễn Văn Mật đã cùng đơn vị bắn rơi 7 máy bay Mỹ trong 4 ngày. Dù bị đất vùi, bị sức ép nặng, ông vẫn lao ra sửa súng, bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ

Quảng Trị05/06/2026Chi đoàn 11 Sử (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Mật, sinh năm 1940, quê ở xã Trung Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình, nhập ngũ tháng 9 năm 1962. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là trung sĩ, khẩu đội trưởng súng cao xạ 14,5 mm bảo vệ Cồn Cỏ.

Gia đình đồng chí Nguyễn Văn Mật rất nghèo khó, nhưng cả nhà 5 anh em thì 4 người lần lượt tham gia bộ đội. Tháng 4/1963, đồng chí được điều động về phân đội súng cao xạ thuộc Trung đoàn 270. Tháng 2/1964, đồng chí được đề bạt làm khẩu đội trưởng.

Trong hai ngày 16/3 và 4/4/1965, khi lần đầu tham gia đánh máy bay Mỹ ở Vĩnh Linh, khẩu đội do đồng chí chỉ huy đã cùng đơn vị bắn rơi 2 máy bay địch. Tháng 4/1965, được điều động ra đảo Cồn Cỏ, đồng chí tham gia hơn 100 trận đánh.

Ngày 26/4/1965, địch cho nhiều tốp máy bay AD.6 và F4 vào bắn phá đảo. Khi súng bị hỏng, ngay dưới làn bom đạn, đồng chí khẩn trương sửa chữa, phối hợp cùng đơn vị bạn bắn rơi 2 máy bay Mỹ.

Trong các ngày 27-30/4/1965, địch liên tục đánh phá. Qua 4 ngày, đơn vị bắn rơi 7 máy bay Mỹ, trong đó khẩu đội của đồng chí bắn rơi 1 chiếc. Sáng 1/5/1965, một loạt 8 quả bom nổ ngay bên công sự, đồng chí bị đất vùi từ bụng trở xuống. Dù nhận lệnh đưa súng vào hầm, đồng chí vẫn quyết tâm diệt giặc, xin cấp trên cho phép chuyển vị trí, tiếp tục chiến đấu.

Ngày 11/6/1965, địch ném 70 quả bom, 2 quả trúng trận địa. Đồng chí bình tĩnh sửa chữa súng, bắn rơi 1 máy bay. Chiều cùng ngày, trung đội trưởng hy sinh. Dù bị sức ép nặng, đồng chí vẫn đưa trung đội trưởng về phía sau, rồi trở lại tiếp tục chiến đấu, lao sang sửa súng cho khẩu đội bạn.

Ngày 1/1/1967, đồng chí Nguyễn Văn Mật được Chủ tịch nước tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.




Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn