Khẩu Sơn Pháo Trên Đỉnh Đồi E
Câu chuyện tái hiện trận chiến đấu oanh liệt, mưu trí của pháo thủ Phùng Văn Khâu tại đồi E trong chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Giữa làn mưa pháo hủy diệt của địch, khi các đồng đội trong khẩu đội lần lượt hy sinh hoặc bị thương nặng, một mình anh đã vừa làm trưởng xe, vừa ngắm bắn, ngắm trực diện qua nòng súng để dập tắt các hỏa lực sừng sỏ của giặc.
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, để đối phó với tập đoàn cứ điểm kiên cố của Pháp, quân đội ta đã áp dụng một chiến thuật vô cùng táo bạo: kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn lên các đỉnh núi cao bao bọc quanh lòng chảo, đặt pháo trong các hầm ngầm khoét sâu vào lòng núi để bắn ngắm trực tiếp (bắn thẳng) vào các mục tiêu nhìn thấy bằng mắt thường. Chiến thuật này đòi hỏi các pháo thủ phải cực kỳ dũng cảm, bởi khi khai hỏa, vị trí của pháo ta cũng dễ dàng bị pháo binh và máy bay địch phát hiện, tập trung đánh phá dữ dội.
Đồng chí Phùng Văn Khâu, người con của dân tộc Nùng quê ở Cao Bằng, khi ấy là khẩu đội trưởng khẩu đội sơn pháo 75mm thuộc Đại đoàn 351. Anh là một chiến sĩ có vóc dáng nhỏ nhắn nhưng rắn rỏi, đôi mắt sắc sảo và đặc biệt là biệt tài ngắm bắn "bách phát bách trúng" mà không cần qua nhiều thiết bị kính ngắm phức tạp.
Ngày 30 tháng 3 năm 1954, quân ta mở đợt tấn công thứ hai đánh chiếm các đồi phía Đông (đồi A1, C1, D1, E). Khẩu đội của Phùng Văn Khâu được lệnh đặt pháo trên một mỏm núi cao đối diện với đồi E để bắn chi viện cho bộ binh ta xung phong. Ngay khi tiếng súng mở màn vang lên, khẩu sơn pháo của Khâu đã khạc lửa liên tiếp, bắn sập hai chiếc lô cốt kiên cố bên sườn đồi của giặc.
Phát hiện ra vị trí khẩu pháo của ta, tên chỉ huy pháo binh Pháp tại trung tâm Mường Thanh lập tức ra lệnh cho các cỡ pháo từ các phân khu tập trung dội bom, bắn phá xối xả vào trận địa của Khâu hòng dập tắt hỏa lực. Sức nổ của pháo địch làm rung chuyển cả ngọn đồi, vách hầm trú ẩn sạt lở, khói thuốc súng và bụi đất mù mịt làm nghẹt thở.
Trong làn mưa đạn tàn khốc ấy, một quả pháo địch nổ ngay sát cửa hầm. Sức ép và mảnh pháo nổ tung khiến các chiến sĩ trong khẩu đội của Khâu người hy sinh, người bị thương nặng gục xuống. Bản thân Phùng Văn Khâu cũng bị sức ép hất văng, đầu óc choáng váng, tai ù đặc và máu rỉ ra từ khóe mắt.
Khi tỉnh dậy, nhìn xung quanh, trận địa chỉ còn lại một mình anh có thể cử động được. Nhìn sang kính ngắm của khẩu pháo, anh bàng hoàng nhận ra chiếc kính ngắm quang học đã bị mảnh pháo đánh vỡ nát. Phía dưới thung lũng, bộ binh ta đang bị các họng đại liên từ một chiếc lô cốt mẹ trên đỉnh đồi E ghim chặt, không thể tiến lên.
"Trận địa còn pháo, còn mình thì cuộc chiến chưa thể dừng lại!" — Ý nghĩ ấy xoáy mạnh vào tâm trí người chiến sĩ Nùng.
Không một chút hoảng loạn, Phùng Văn Khâu gượng dậy. Một mình anh lúc này phải gánh vác công việc của cả một khẩu đội 9 người: vừa làm chỉ huy, vừa nạp đạn, vừa quay tay lái hướng và vừa ngắm bắn.
Vì kính ngắm đã hỏng, Khâu áp dụng một cách làm táo bạo: anh mở khóa nòng pháo, ghé sát mắt nhìn thẳng qua lòng nòng súng suốt từ đuôi pháo ra đầu nòng để căn chỉnh hướng, lấy chiếc lô cốt giặc làm hồng tâm. Cách bắn ngắm trực tiếp qua nòng súng này đòi hỏi một thần kinh thép, bởi chỉ cần một sai sót nhỏ, viên đạn có thể nổ ngay trong nòng hoặc chệch hướng hoàn toàn.
Anh dùng tay trái đẩy quả đạn pháo nặng trĩu vào buồng nòng, khóa nòng sập lại khô khốc. Khâu áp má vào thân pháo nóng bỏng, lấy hướng ngắm thật chuẩn xác rồi giật dây cò.
Đoàng!
Khẩu sơn pháo giật mạnh, khạc ra một quầng lửa lớn. Viên đạn lao vút đi, găm thẳng vào lỗ châu mai của chiếc lô cốt mẹ trên đồi E. Một tiếng nổ lớn vang lên, chiếc lô cốt nổ tung, ngọn đại liên giặc câm bặt hoàn toàn.
"Trúng rồi!" — Khâu hét lớn một mình giữa trận địa hoang tàn.
Không để lỡ thời cơ, một mình anh tiếp tục ôm đạn, nạp đạn và bắn ngắm qua lòng nòng súng thêm 4 phát nữa, tiêu diệt liên tiếp 3 khẩu pháo cối và một trận địa súng máy khác của địch đang bắn cản đường bộ binh ta. Sự chi viện kịp thời và chính xác xuất thần của người pháo thủ đơn độc đã tạo điều kiện cho các chiến sĩ bộ binh ta đồng loạt xông lên, làm chủ hoàn toàn cứ điểm đồi E chỉ trong ít phút sau đó.
Khi trận đánh kết thúc, Phùng Văn Khâu ngã quỵ bên mâm pháo vì kiệt sức và thương tích, toàn thân anh ám khói súng đen kịt như một pho tượng đồng, nhưng trên môi anh là nụ cười kiêu hãnh của người chiến sĩ đã chiến thắng vinh quang.
Anh hùng Phùng Văn Khâu đã đi vào lịch sử thời hoa lửa Điện Biên Phủ như một huyền thoại về nghệ thuật bắn pháo bằng lòng dũng cảm và trí tuệ. Khẩu sơn pháo 75mm dưới bàn tay trần của người chiến sĩ Nùng đã trở thành nỗi kinh hoàng của quân đội viễn chinh Pháp, chứng minh một tinh thần bất khuất: khi con người đã quyết tâm ra trận vì độc lập của quê hương, thì dẫu chỉ còn một người, một vũ khí, họ vẫn có thể biến thành một pháo đài thép kiên cường đánh bại mọi kẻ thù.



