Cựu chiến binh

KHI BẢN LĨNH NGƯỜI CHỈ HUY LÊN TIẾNG

Khắc họa thời điểm quyết định trong trận tấn công thị xã Phước Long, khi bản lĩnh của người chỉ huy xe tăng 363 trở thành mệnh lệnh tinh thần dẫn dắt đồng đội vượt qua thế trận đơn độc.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi nhân chứng lịch sử đều có một khoảnh khắc để hiểu thế nào là trách nhiệm. Với ông Liêm, đó là buổi sáng đầu tháng Giêng năm 1975, khi chiếc xe tăng 363 chỉ còn lại một mình giữa mũi tiến công vào trung tâm thị xã Phước Long. Ông bảo, giây phút ấy, lịch sử đứng ngay phía sau lưng người chỉ huy và không cho phép ông nói bằng giọng của nỗi sợ.

Trước đó, đội hình của ta gồm ba xe tăng phối hợp với bộ binh của Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 142, Sư đoàn 7. Địch tập trung rất mạnh ở khu nội đô, các ổ súng chống tăng bắn thẳng chặn mọi hướng. Do hỏa lực dày đặc, bộ binh thương vong nhiều, hai xe bạn gặp sự cố: một xe hết đạn phải lùi, một xe kẹt pháo. 363 trở thành mũi thép duy nhất còn khả năng tác xạ. Anh em trên xe nhìn ông, chờ một câu nói để định đoạt số phận của chính mình.

Ông kể, người chỉ huy lúc ấy không được phép nặng lời hay hoang mang. Ông đặt tay lên vai lái xe: “Cậu cứ bám đường lớn. Tôi còn ở đây thì 363 còn tiến”. Rồi ông quay sang pháo thủ, nhắc lại mục tiêu ngã ba Tư Hiền – trại Lê Lợi như nhắc lại tên Tổ quốc. Câu nói “một xe cũng tấn công” bật ra từ lòng quả cảm, nhưng chính bản lĩnh mới biến nó thành hành động.

Ông cho 363 cơ động theo từng đoạn ngắn, lợi dụng dãy phố che sườn, bắn điểm xạ chính xác vào các ổ súng mạnh nhất. Có lúc địch bắn rất gần, khói bụi phủ kín tháp pháo, tưởng chừng xe đã bị diệt. Ông vẫn giữ giọng thật tĩnh để chỉ huy, rồi quyết định dừng xe vài chục giây nhử địch lộ khỏi công sự. Khi mục tiêu chống tăng ló đầu, 363 bắn phát quyết định phá tan điểm then chốt, mở đường cho bộ binh và lực lượng tăng cường tràn tới. Vòng vây bị xé rách từ chính sự điềm nhiên ấy.

Thị xã Phước Long hoàn toàn được giải phóng, tạo tiền đề chiến lược cho các chiến dịch tiếp theo, mở đầu cho bước ngoặt để đi tới đại thắng mùa xuân. Nhưng ông bảo, với 363, chiến thắng đầu tiên là chiến thắng của bản lĩnh người chỉ huy đã lên tiếng đúng lúc, giữ anh em không lùi bước.

Sau này, đi qua Xuân Lộc, Trạm Bom, sân bay Biên Hòa…, ông vẫn mang theo bài học ấy để chỉ huy. Danh hiệu Anh hùng LLVTND đến với ông như sự ghi nhận của Tổ quốc đối với một người lính biết nói bằng giọng của trách nhiệm.

Năm 1987 về hưu, ông trở lại xóm làng với thương tật 4/4, tiếp tục tham gia Hội Cựu chiến binh xã, giúp đỡ gia đình chính sách, vận động lớp trẻ giữ gìn an ninh. Ông Hải – Chủ tịch Hội CCB – thường nói rằng ông Liêm là tấm gương sáng. Tôi hiểu, ánh sáng ấy bắt đầu từ chính khoảnh khắc ở Phước Long, khi bản lĩnh người chỉ huy đã dạy chúng tôi cách đối mặt khó khăn trong đời sống hôm nay.

Mỗi buổi tối trong căn nhà nhỏ, ông lại kể năm 1975 như kể về tuổi trẻ của mình. Và tôi tin rằng, chừng nào bản lĩnh còn được truyền lại, Tổ quốc hòa bình, thống nhất sẽ còn được giữ vững bởi những con người từng đi ra từ lửa đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn