Khi cả nước lên tiếng bảo vệ Phan Bội Châu
Phong trào đòi ân xá Phan Bội Châu trở thành một sự kiện lớn trong đời sống chính trị – xã hội Việt Nam.
Khi tin Phan Bội Châu bị bắt và bị kết án tử hình lan rộng, nhiều người Việt Nam đã đứng lên phản đối.
Trong số những người tham gia phong trào có học sinh, sinh viên, trí thức và các tổ chức yêu nước. Hội Phục Việt là một trong những tổ chức hoạt động tích cực trong phong trào đòi trả tự do cho ông.
Các truyền đơn được phát đi, kêu gọi nhân dân đấu tranh. Một số thanh niên và học sinh tổ chức các hoạt động phản đối bản án.
Phong trào không chỉ xuất hiện ở một địa phương. Nó lan rộng ra nhiều vùng của Việt Nam. Đối với một người từng nhiều năm hoạt động ở nước ngoài như Phan Bội Châu, việc đông đảo người dân trong nước đứng lên bảo vệ ông là một dấu hiệu cho thấy tư tưởng yêu nước đã có sức lan tỏa rộng hơn trước.
Điều đặc biệt là nhiều người tham gia phong trào năm 1925 không nhất thiết đồng ý hoàn toàn với phương pháp cứu nước của Phan Bội Châu. Họ phản đối việc chính quyền thực dân xử tử một người được xem là biểu tượng của lòng yêu nước.
Cuối cùng, phong trào góp phần tạo sức ép khiến bản án tử hình được thay bằng án chung thân rồi dẫn đến việc Phan Bội Châu được ân xá.
Sự kiện này cũng có tác động đến thế hệ trẻ. Nhiều thanh niên lần đầu tiên tham gia một phong trào chính trị – xã hội thông qua việc bảo vệ một nhà yêu nước.
Vì vậy, “phong trào đòi ân xá Phan Bội Châu” không chỉ là câu chuyện về cá nhân Phan Bội Châu. Nó phản ánh sự trưởng thành của đời sống chính trị Việt Nam trong thập niên 1920 và sự xuất hiện ngày càng rõ của thế hệ thanh niên yêu nước mới.



