Anh hùng Lực lượng vũ trang

Khi cái chết ở rất gần

Có những thời khắc trong chiến tranh, người lính cảm nhận rất rõ sự hiểm nguy đang ở ngay trước mắt. Đêm ấy, sau một ngày chiến đấu căng thẳng trên đường số 6, Cù Chính Lan cùng đồng đội ngồi lặng trong một khoảng nghỉ tạm. Không ai nói nhiều. Những gương mặt còn trẻ nhưng đã trải qua quá nhiều thử thách.

Nghệ An24/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những thời khắc trong chiến tranh, người lính cảm nhận rất rõ sự hiểm nguy đang ở ngay trước mắt.

Đêm ấy, sau một ngày chiến đấu căng thẳng trên đường số 6, Cù Chính Lan cùng đồng đội ngồi lặng trong một khoảng nghỉ tạm. Không ai nói nhiều. Những gương mặt còn trẻ nhưng đã trải qua quá nhiều thử thách.

Một chiến sĩ ngồi bên anh khẽ nói:

— Anh Lan, lúc nãy tôi cứ nghĩ mình sẽ không còn được gặp anh em nữa.

Cù Chính Lan im lặng một lúc rồi đáp:

— Tôi cũng nghĩ như cậu.

Đó là một câu trả lời rất thật.

Người lính cũng là một con người. Họ biết nhớ nhà, biết lo lắng và biết sợ trước hiểm nguy.

Nhưng điều khiến Cù Chính Lan được đồng đội quý trọng chính là anh không để nỗi lo làm mình mất bình tĩnh.

Anh nhìn những người đang ngồi bên mình rồi nói:

— Còn ở đây thì còn phải chăm lo cho nhau. Khó khăn đến đâu cũng phải cố giữ vững tinh thần.

Một đồng đội hỏi:

— Anh có nghĩ đến quê nhà lúc nguy hiểm không?

Cù Chính Lan mỉm cười:

— Có. Tôi nhớ Quỳnh Đôi, nhớ người thân. Càng trong lúc khó khăn càng nhớ.

Anh nhìn lên bầu trời đêm.

Trong tâm trí người lính trẻ hiện lên con đường làng, mái nhà tuổi thơ và những ngày tháng nghèo khó đã nuôi mình lớn lên.

Anh hiểu rằng chính vì còn có một quê hương để yêu thương, một gia đình để nhớ và những người đồng đội đang ở bên cạnh, mình càng phải sống có trách nhiệm.

Đêm ấy, không ai biết ngày mai sẽ như thế nào.

Nhưng những người lính vẫn ngồi cạnh nhau, chia nhau từng ngụm nước, hỏi thăm nhau và động viên nhau.

Sự bình tĩnh không làm hiểm nguy biến mất.

Nó chỉ giúp con người không đánh mất mình khi đứng trước thử thách.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại những ngày tháng ấy, người ta không chỉ nhớ đến những trận đánh của Cù Chính Lan.

Người ta còn nhớ một người lính trẻ đã biết giữ vững tinh thần khi hiểm nguy ở rất gần, biết nghĩ đến đồng đội và luôn hướng về quê hương.

Đó là một vẻ đẹp rất giản dị của người chiến sĩ.

Không phải không biết sợ.

Mà là biết sợ nhưng vẫn giữ được lòng bình tĩnh, biết trân trọng sự sống và biết sống có trách nhiệm với những người bên cạnh mình.

Và có lẽ chính những khoảnh khắc như thế đã làm nên bản lĩnh của một thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn