Khí chất anh hùng và nụ cười tếu táo
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Hoàng Đức Quang trong thời kỳ hậu chiến.
Tôi còn nhớ như in những đêm nằm dưới tán rừng Trường Sơn ngắm trăng ngàn, lòng trào dâng một niềm yêu đời lạ kỳ giữa tiếng gầm vang của đạn pháo. Nơi quê nhà, vạt nắng chiều rọi xuống hiên nhà nuôi dưỡng niềm tin hy vọng. Từng dòng chữ nguệch ngoạc tôi viết trên lưng đồng đội gửi về nhà chứa chan tình cảm vợ chồng sâu nặng và lời hứa chiến thắng trở về. Lòng yêu nước nồng nàn đã thôi thúc hàng triệu con người bước vào cuộc chiến với tâm thế ngẩng cao đầu, lạc quan và tin tưởng tuyệt đối vào ngày chiến thắng hoàn toàn. Niềm tin vào ngày chiến thắng rực rỡ luôn soi sáng con đường chúng tôi đi, tiếp thêm sức mạnh phi thường để vượt qua muôn vàn gian khổ. Sự đùm bọc chân tình của bà con cô bác nơi chiến khu gian lao đã trở thành kỷ niệm không bao giờ phai mờ trong lòng người lính. Trận đánh vừa dứt, bụi pháo chưa tan, anh em đã vây quanh cây đàn ghi-ta cất cao lời hát yêu đời. Cái hào hoa của người lính là biết tìm thấy cái đẹp ngay trong gian khó. Mỗi ngày mới thức dậy được hít thở bầu không khí tự do, ngắm nhìn nụ cười của người thân là một hạnh phúc vô bờ bến đối với người cựu chiến binh như tôi.



