KHI CHIẾN CÔNG THUỘC VỀ ĐỒNG ĐỘI ĐÃ KHUẤT
Mỗi chiến công được ghi tên người sống, nhưng trong lòng người lính, nó luôn thuộc về những đồng đội đã ngã xuống và không kịp trở về.
Mỗi lần nhìn lại những gì mình đã trải qua, tôi luôn tự hỏi: vì sao mình còn sống, còn nhiều người thì không? Câu hỏi ấy không có lời đáp trọn vẹn, nhưng nó đủ để tôi sống cẩn trọng và khiêm nhường.
Trong mỗi chiến công mà người ta nhắc đến tôi, luôn có bóng dáng của những đồng đội đã hy sinh. Họ là những người đi trước, che chắn cho tôi trong những thời khắc nguy hiểm nhất. Nếu không có họ, tôi đã không thể đứng đây.
Tôi nhớ từng khuôn mặt, từng cái tên. Có người ra đi rất trẻ, chưa kịp viết một lá thư về nhà. Có người hy sinh khi nhiệm vụ chỉ còn một bước nữa là hoàn thành. Những chiến công được ghi chép lại, nhưng sự hy sinh của họ thì không thể đo đếm.
Vì thế, mỗi khi ai đó khen ngợi tôi, tôi luôn nghĩ đến họ trước tiên. Tôi coi mình như người đại diện tạm thời cho những người không còn tiếng nói. Sống tiếp phần đời của mình, đồng thời mang theo phần ký ức của họ.
Chiến công, nếu có, không thuộc về cá nhân. Nó thuộc về một thế hệ đã chấp nhận đánh đổi tuổi trẻ, hạnh phúc riêng để đất nước có ngày hôm nay. Tôi chỉ là một người may mắn được trở về để kể lại.



