Người có công giúp đỡ cách mạng

Khi cho đi là niềm vui

Bài viết kể về người có công Hồ Mơ, một thương binh cụt chân nhưng luôn nỗ lực vượt qua khó khăn để xây dựng cuộc sống và giúp đỡ cộng đồng. Từ việc tự tay đào hơn 3 km đường đến dành phần lớn thu nhập hỗ trợ bà con thoát nghèo, ông là tấm gương sáng về ý chí, nghị lực và tinh thần cống hiến.

TP. Hồ Chí Minh22/08/2026Phường Vũng Áng (Phường Vũng Áng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Khi cho đi là niềm vui

Nhắc đến ông Hồ Mơ, người ta có thể nhớ trước hết đến một người lính từng chiến đấu trên chiến trường Quảng Trị, một thương binh mất chân phải trong chiến tranh. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở quá khứ ấy thì chưa thể nói hết về con người ông.

Bởi sau khi trở về, ông vẫn tiếp tục sống một cuộc đời có ích.

Năm 1956, ông nhập ngũ. Sau nhiều năm chiến đấu, ông trở thành Tiểu đoàn trưởng K2. Ông từng chỉ huy đơn vị trải qua nhiều trận đánh và có những chiến thắng đáng nhớ.

Năm 1969, ông vướng phải mìn trong một trận chiến. Chân phải bị dập nát. Dù bị thương nặng, ông vẫn yêu cầu đồng đội rút khỏi khu vực vì còn nhiều mìn chưa phát nổ.

Sau đó, ông phải cưa bỏ chân phải.

Gần một năm tập đi bằng chân giả, ông mới có thể trở lại với sinh hoạt bình thường.

Năm 1980, ông nghỉ hưu. Ông từng làm Chủ tịch xã À Dơi trong hai năm rồi nhận quản lý 54 ha rừng ở đồi Phù Nhoi.

Tại đây, ông không chọn một cuộc sống an nhàn. Ông nhìn thấy những khó khăn của bà con và quyết định hành động.

Đường sá thiếu thốn là một trong những vấn đề khiến sản xuất bị hạn chế. Vì vậy, ông tự mình đào đắp hơn 3 km đường trong hai tháng.

Mỗi ngày, ông mang cơm nước vào rừng và làm việc đến chiều. Một người thương binh mất chân phải đã hoàn thành một công việc mà ngay cả người khỏe mạnh cũng không dễ dàng thực hiện.

Con đường giúp ô tô đi vào khu vực sản xuất. Bà con thuận lợi hơn trong việc vận chuyển nông sản.

Sau đó, ông tiếp tục làm kinh tế. Ông nuôi trâu, bò, dê và gia cầm. Tổng thu nhập mỗi năm khoảng 400 triệu đồng.

Nếu chỉ xét về khả năng sản xuất, ông đã là một người làm kinh tế đáng nể. Nhưng điều khiến ông được mọi người trân trọng hơn nằm ở cách ông sử dụng thành quả của mình.

Khoảng 350 triệu đồng mỗi năm được ông dành để giúp những gia đình nghèo. Ông mua trâu bò, lợn gà và hỗ trợ con giống cho bà con.

Những việc làm ấy cho thấy ông không chỉ là một người có công được ghi nhận bởi quá khứ. Ông còn là một người có trách nhiệm với hiện tại.

Ông không dùng những năm tháng chiến tranh để làm lý do cho việc nghỉ ngơi. Trái lại, ông mang tinh thần của người lính vào cuộc sống đời thường.

Nếu ngày trước trách nhiệm của ông là bảo vệ đồng đội thì hôm nay, trách nhiệm ấy được thể hiện bằng việc giúp người dân có thêm cơ hội làm ăn.

Nếu ngày trước ông cầm súng thì hôm nay ông cầm cuốc, xẻng, chăm sóc đàn gia súc và chia sẻ thành quả lao động.

Đó là lý do câu chuyện về ông không chỉ là câu chuyện về một người có công. Đó còn là câu chuyện về một công dân tiếp tục cống hiến sau khi chiến tranh đã kết thúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn