Cựu chiến binh

KHI CON ĐƯỜNG DÀI HƠN NỖI NHỚ NHÀ

Trường Sơn dài đến mức, có những lúc nỗi nhớ nhà phải xếp lại để người lính đi tiếp.

Hưng Yên06/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những đêm nằm võng, Phạm Duy Đô nhớ đến mẹ, đến mái nhà nhỏ ở Vũ Thư, đến cánh đồng quê yên ả. Nhưng mỗi lần ký ức hiện về, con đường phía trước lại hiện lên dài hun hút.

Trường Sơn không cho phép người lính chìm quá lâu trong nỗi nhớ. Hành quân liên miên, dốc nối dốc, rừng nối rừng, ngày nối ngày không phân biệt được thời gian.

Nỗi nhớ nhà có lúc dâng lên nghẹn ngào, nhưng rồi bị những bước chân dồn dập lấn át. Bởi người lính hiểu rằng: đi cho hết con đường này, thì ngày trở về mới có thật.

Và cứ thế, Trường Sơn dài hơn nỗi nhớ nhà. Không phải vì nỗi nhớ vơi đi, mà vì lý tưởng lớn hơn đã nâng bước chân người lính đi tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn