Cựu chiến binh

KHI CÔNG SỰ ĐƯỢC ĐÀO BẰNG Ý CHÍ

KHI CÔNG SỰ ĐƯỢC ĐÀO BẰNG Ý CHÍ

04/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi công sự được đào bằng ý chí

Tôi là Trịnh Ngọc Bách, người lính của C2, Đoàn 585. Trong quãng đời quân ngũ, tôi đã đi qua nhiều chặng đường, chịu không ít gian khổ. Nhưng có một kỷ niệm mà mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ mồn một từng nhát cuốc, từng hòn đất vỡ ra dưới bàn tay run rẩy vì mệt. Đó là những ngày chúng tôi đào công sự trong điều kiện khắc nghiệt, khi sức người dường như đã chạm giới hạn, và chỉ còn lại ý chí để bước tiếp.

Hôm ấy, đơn vị nhận lệnh triển khai đào công sự ngay trong ngày. Địa hình là sườn đồi khô cứng, đất lẫn đầy sỏi đá. Trời nắng gắt, gió thổi hầm hập mang theo hơi nóng từ mặt đất bốc lên. Nhìn khu đất trước mắt, ai cũng hiểu công việc này sẽ không hề dễ dàng. Nhưng mệnh lệnh là mệnh lệnh, và với người lính, không có chỗ cho sự chần chừ.

Nhát cuốc đầu tiên bổ xuống, tiếng kim loại va vào đá vang lên khô khốc. Đất không chịu tơi ra như những nơi khác, mà vỡ thành từng mảnh cứng đầu. Đào mãi, hố vẫn chỉ nhích lên từng chút. Mồ hôi chảy ướt lưng áo, cay xè nơi khóe mắt. Tay tôi bắt đầu phồng rộp, mỗi lần nắm chặt cán cuốc lại thấy đau buốt. Có lúc, tôi phải dừng lại, chống cuốc thở dốc, tim đập dồn dập như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Nhưng nhìn xung quanh, tôi thấy đồng đội mình cũng chẳng khá hơn. Có người lưng áo bạc trắng vì mồ hôi khô lại, có người quần áo lấm lem đất đỏ. Vậy mà không ai bỏ cuộc. Người này đào mệt thì đổi sang nạy đá, người kia thấy cuốc cùn thì đưa cho bạn xẻng tốt hơn. Chẳng cần nói nhiều, chúng tôi tự hiểu rằng chỉ có dựa vào nhau mới hoàn thành được công việc.

Buổi trưa, cả tiểu đội ngồi tựa lưng vào sườn đồi, ăn vội khẩu phần mang theo. Cơm nguội, nước ấm, nhưng ai nấy đều ăn rất nhanh. Nghỉ ngơi được chốc lát, lại đứng dậy đào tiếp. Lúc ấy, tôi không còn nghĩ nhiều đến mệt mỏi nữa. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ: phải đào xong công sự, phải làm tròn nhiệm vụ, dù có khó đến đâu.

Chiều dần buông, ánh nắng dịu lại, và hố công sự cũng dần thành hình. Từng tảng đá lớn đã được bẩy ra, từng lớp đất cứng đầu đã chịu nhường bước. Khi tôi đứng trong công sự vừa đủ sâu để che thân, lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ. Đó không phải niềm vui lớn lao, mà là sự bình thản, nhẹ nhõm sau khi vượt qua chính mình.

Đêm xuống, nằm trong công sự do chính tay mình đào nên, tôi nghe tiếng gió thổi qua ngọn cây, cảm nhận rõ mặt đất mát lạnh dưới lưng. Cơ thể đau nhức, nhưng tâm trí thì vững vàng hơn bao giờ hết. Tôi hiểu rằng, công sự hôm ấy không chỉ được đào bằng cuốc xẻng, mà bằng ý chí của từng người lính C2, Đoàn 585.

Sau này, khi đã rời quân ngũ, mỗi lần đối diện với khó khăn trong cuộc sống, tôi lại nhớ đến ngày hôm đó. Nhớ đến mảnh đất sỏi đá, đến mồ hôi của đồng đội, và đến ý chí đã giúp chúng tôi đứng vững. Với tôi, đó là bài học lớn nhất mà quân ngũ để lại: khi con người không lùi bước, thì không có khó khăn nào là không thể vượt qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHI CÔNG SỰ ĐƯỢC ĐÀO BẰNG Ý CHÍ | Câu chuyện thời hoa lửa