Khi đất trời rung chuyển
Có những buổi chiều ở Trường Sơn, rừng núi yên đến mức chúng tôi nghe rõ tiếng lá rơi. Nhưng cũng có những lúc sự yên tĩnh ấy biến mất chỉ trong vài giây. Tôi nhớ một lần đơn vị đang nghỉ bên một đoạn đường rừng. Mọi người vừa đặt ba lô xuống thì từ xa vọng lại tiếng máy bay.

Có những buổi chiều ở Trường Sơn, rừng núi yên đến mức chúng tôi nghe rõ tiếng lá rơi.
Nhưng cũng có những lúc sự yên tĩnh ấy biến mất chỉ trong vài giây.
Tôi nhớ một lần đơn vị đang nghỉ bên một đoạn đường rừng.
Mọi người vừa đặt ba lô xuống thì từ xa vọng lại tiếng máy bay.
Không ai nói gì.
Những người lính nhanh chóng tìm vị trí trú ẩn.
Tôi nằm sát xuống đất, nghe tiếng động cơ mỗi lúc một rõ.
Rồi những tiếng nổ liên tiếp vọng đến.
Ầm!
Mặt đất rung lên.
Đất đá từ trên sườn dốc rơi xuống.
Lá cây rung bần bật.
Khói bụi phủ mờ cả khoảng rừng.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác như cả đất trời đang chuyển động.
Bên cạnh tôi, Lâm gọi lớn:
— Được! Có sao không?
Tôi đáp:
— Không sao! Mi thế nào?
— Tao cũng vậy!
Chỉ hai câu hỏi và trả lời rất ngắn.
Nhưng lúc ấy, nghe được giọng của nhau đã là một điều khiến chúng tôi yên tâm.
Tiếng nổ tiếp tục vọng lại.
Chúng tôi giữ nguyên vị trí, chờ đến khi mọi thứ lắng xuống.
Không ai biết những gì đang xảy ra ở phía trước.
Chỉ biết phải bình tĩnh.
Một lúc sau, tiếng máy bay xa dần.
Rừng trở lại yên tĩnh, nhưng không còn giống lúc trước.
Lá cây phủ đầy bụi.
Con đường bị đất đá làm cho lổn nhổn.
Người phụ trách lập tức kiểm tra quân số.
Từng người lần lượt trả lời.
— Có!
— Có!
— Có mặt!
Những tiếng đáp vang lên giữa khu rừng.
Tôi nhớ mãi âm thanh ấy.
Nó bình thường đến mức nếu ở thời bình chẳng ai chú ý.
Nhưng trong khoảnh khắc vừa trải qua, từng tiếng trả lời khiến mọi người biết rằng đồng đội của mình vẫn ở đây.
Sau khi kiểm tra, chúng tôi thu dọn lại đội hình.
Một người bị xây xát nhẹ được quân y chăm sóc.
Người khác phủi đất trên ba lô cho bạn.
Không ai nói nhiều.
Chỉ một lát sau, người trung đội trưởng ra lệnh:
— Tiếp tục hành quân.
Tôi nhìn con đường phía trước.
Vẫn là con đường ấy.
Vẫn những dốc đá, những thân cây và những vũng bùn.
Nhưng sau trận bom, mỗi bước chân của chúng tôi dường như chắc chắn hơn.
Lâm đi cạnh tôi.
Cậu nói:
— Lúc nãy tao tưởng cả quả núi rung lên.
Tôi cười:
— Tao cũng tưởng vậy.
Rồi cả hai lại im lặng bước đi.
Chiều xuống.
Ánh nắng xuyên qua những tán cây, chiếu lên con đường đầy bụi.
Tôi ngoái nhìn phía sau.
Khói đã tan dần.
Rừng vẫn xanh.
Dòng suối vẫn chảy.
Chim rừng lại bắt đầu kêu.
Thiên nhiên dường như nhanh chóng trở lại bình thường.
Chỉ có những người lính là hiểu rằng mình vừa trải qua một khoảnh khắc không dễ quên.
Nhiều năm sau, khi kể lại, bác Được nói:
“Có lúc đất trời rung chuyển, nhưng điều tôi nhớ nhất lại là tiếng đồng đội gọi tên nhau.”
Bởi giữa tiếng nổ và khói bụi, con người dễ cảm thấy nhỏ bé.
Nhưng chỉ cần nghe một tiếng gọi:
— Được, mi có sao không?
và một tiếng trả lời:
— Không sao!
thì lòng người lại vững hơn.
Bác nói tiếp:
“Chiến tranh cho chúng tôi biết thế nào là gian khổ. Nhưng tình đồng đội cho chúng tôi biết mình có thể đứng vững trong gian khổ ấy.”
Và rồi những người lính trẻ lại bước tiếp.
Qua dốc đá.
Qua rừng già.
Qua những con suối.
Mỗi bước chân mang theo một niềm tin giản dị: còn đồng đội bên cạnh, còn nhiệm vụ phía trước, thì còn phải đi tiếp.
Khi đất trời rung chuyển, người lính càng hiểu giá trị của sự bình tĩnh và tình đồng đội. Những tiếng gọi nhau giữa khói bụi có thể rất ngắn, nhưng đủ trở thành ký ức theo một con người suốt cả cuộc đời.


