Anh hùng Lực lượng vũ trang

Khi đôi bàn tay người bác sĩ cũng bật máu vì làm việc quá nhiều.

Trạm xá khi ấy không có đủ ánh đèn, không đủ thuốc men, cũng chẳng có những dụng cụ y tế hiện đại như ở bệnh viện thành phố. Thứ duy nhất luôn “đủ” là thương binh được đưa đến ngày một nhiều hơn, sau mỗi trận bom, mỗi đợt hành quân.

Nghệ An03/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trạm xá khi ấy không có đủ ánh đèn, không đủ thuốc men, cũng chẳng có những dụng cụ y tế hiện đại như ở bệnh viện thành phố. Thứ duy nhất luôn “đủ” là thương binh được đưa đến ngày một nhiều hơn, sau mỗi trận bom, mỗi đợt hành quân.

Có những ngày, chị phải làm việc liên tục không ngừng nghỉ. Băng bó vết thương, xử lý những ca mổ trong điều kiện thiếu thốn, tiêm thuốc, thay băng, rồi lại chạy sang giường bệnh khác. Đôi bàn tay vốn nhỏ bé của người bác sĩ dần trở nên chai sạn, nứt nẻ.

Có lúc, vì phải rửa vết thương quá nhiều, vì tiếp xúc với máu và hóa chất sát trùng liên tục, da tay rách ra, rớm máu. Nhưng không ai có thời gian để dừng lại vì đau. Ngoài kia, thêm một người nữa vừa được cáng vào, tiếng rên khẽ át cả tiếng rừng.

Chị chỉ kịp quấn vội băng quanh tay, rồi lại tiếp tục công việc. Bàn tay ấy vừa là nơi cứu người, vừa là nơi chịu đựng nỗi đau của chính mình. Trong ánh đèn dầu leo lét, người ta có thể thấy rõ một điều: thân thể con người có thể kiệt sức, nhưng trách nhiệm và lòng trắc ẩn thì vẫn tiếp tục giữ họ đứng vững.

Đêm xuống, khi mọi thứ tạm lắng, chị mới ngồi lại ghi vài dòng nhật ký. Không phải để than thở, mà để giữ lại những điều đang xảy ra – những con người, những ca cứu chữa, những mất mát không thể quên.

Và giữa tất cả những dòng chữ ấy, hiện lên một sự thật giản dị nhưng ám ảnh: trong chiến tranh, ngay cả đôi bàn tay của người bác sĩ cũng có thể bật máu, nhưng họ vẫn không dừng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn