Anh hùng Lực lượng vũ trang

Khi đơn vị thiếu thuốc

Sau nhiều ngày hành quân giữa núi rừng, đơn vị gặp một khó khăn lớn. Túi thuốc của quân y đã vơi đi nhiều. Một chiến sĩ bị bệnh cần được chăm sóc, nhưng thuốc men còn lại không nhiều. Người quân y kiểm tra lại túi thuốc rồi nói: – Phải sử dụng thật tiết kiệm, ưu tiên cho những trường hợp cần thiết. Mọi người im lặng.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Khi đơn vị thiếu thuốc

Sau nhiều ngày hành quân giữa núi rừng, đơn vị gặp một khó khăn lớn.

Túi thuốc của quân y đã vơi đi nhiều.

Một chiến sĩ bị bệnh cần được chăm sóc, nhưng thuốc men còn lại không nhiều.

Người quân y kiểm tra lại túi thuốc rồi nói:

– Phải sử dụng thật tiết kiệm, ưu tiên cho những trường hợp cần thiết.

Mọi người im lặng.

Ai cũng hiểu hoàn cảnh của đơn vị.

Chia sẻ từng chút

Một chiến sĩ lấy phần vật dụng cá nhân của mình ra.

– Tôi còn ít thuốc gia đình gửi.

Người quân y hỏi:

– Cậu chắc chứ?

Anh gật đầu:

– Tôi khỏe. Cứ dùng cho người đang cần.

Một người khác cũng tìm trong ba lô.

– Tôi còn một ít băng gạc.

Từng thứ nhỏ được mọi người gom lại.

Không ai có nhiều.

Nhưng ai có gì đều cố gắng chia sẻ trong phạm vi có thể.

Người quân y không nghỉ

Suốt đêm, người quân y liên tục kiểm tra tình trạng của những người cần chăm sóc.

Bế Văn Đàn cùng vài đồng đội thay nhau hỗ trợ.

Người lấy nước.

Người chuẩn bị chỗ nghỉ.

Người đi báo cáo tình hình.

Bế Văn Đàn hỏi:

– Có cần chúng tôi giúp gì nữa không?

Người quân y đáp:

– Cứ giữ trật tự và giúp các đồng chí ấy nghỉ ngơi.

Đàn gật đầu.

Tin tiếp tế

Sáng hôm sau, một tổ liên lạc trở về báo tin:

– Đoàn tiếp tế y tế đang trên đường tới.

Mọi người thở phào.

Người quân y nói:

– Tạm thời chúng ta phải tiếp tục tiết kiệm.

Không ai than phiền.

Mọi người hiểu rằng trong hoàn cảnh thiếu thốn, sự bình tĩnh và phối hợp rất quan trọng.


Đến khi thuốc và vật tư được bổ sung, đơn vị lại có thêm điều kiện chăm sóc người bệnh.

Những người lính nhìn nhau.

Một chiến sĩ nói:

– Hôm qua ai cũng lo.

Bế Văn Đàn đáp:

– Nhưng mọi người đã cùng nhau vượt qua.

Đó mới là điều đáng quý.

Bài học từ một túi thuốc vơi

Trong chiến tranh, thuốc men là thứ vô cùng cần thiết nhưng không phải lúc nào cũng đầy đủ.

Khi thiếu thốn, điều quan trọng là sử dụng đúng chỉ định của quân y, ưu tiên người cần thiết và tổ chức tiếp tế kịp thời.

Câu chuyện cũng cho thấy một điều giản dị:

Tình đồng đội không chỉ thể hiện khi cùng làm nhiệm vụ, mà còn ở cách mọi người chăm sóc nhau lúc ốm đau, thiếu thốn.

Một túi thuốc có thể vơi đi.

Nhưng sự sẻ chia giữa những người lính lại khiến họ thêm vững lòng trên chặng đường phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn