KHI EM NGHE ÔNG KỂ VỀ CHIẾN TRANH
Lần đầu thật sự lắng nghe ông kể về chiến tranh, em hiểu rằng lịch sử không xa vời mà hiện hữu trong từng ký ức, từng vết sẹo và ánh mắt của người đã đi qua bom đạn.
Trước đây, chiến tranh đối với em chỉ là những con số, những mốc thời gian được ghi trong sách giáo khoa. Em học để nhớ, để làm bài kiểm tra, nhưng chưa bao giờ thật sự cảm nhận được chiến tranh là gì. Chỉ đến khi em ngồi bên ông, lắng nghe ông kể, chiến tranh mới hiện lên bằng hình hài rõ ràng và ám ảnh.
Ông không kể ngay. Ông thường im lặng rất lâu trước khi bắt đầu. Em nhận ra rằng, có những ký ức không thể nói ra một cách dễ dàng, dù đã đi qua hơn nửa thế kỷ. Khi ông bắt đầu kể, giọng ông trầm và chậm, như sợ làm vỡ những kỷ niệm đang ngủ yên.
Ông kể về lần đầu ra trận khi mới mười sáu tuổi, về cảm giác vừa sợ hãi vừa quyết tâm. Ông kể về những đêm vượt sông trong mưa pháo, về việc phải ôm chặt mệnh lệnh trong ngực như ôm chính sinh mạng mình. Em lặng người khi nghe ông nói: “Có những ngày, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là đã là may mắn lắm rồi.”
Khi nghe ông kể về đồng đội hy sinh, em thấy mắt ông đỏ lên. Ông không khóc, nhưng sự im lặng sau đó khiến em nghẹn ngào. Lần đầu tiên, em hiểu rằng chiến tranh không chỉ cướp đi mạng sống, mà còn để lại những khoảng trống không thể bù đắp trong lòng người ở lại.
Khi em nghe ông kể về chiến tranh, em không còn cảm thấy đó là câu chuyện của quá khứ xa xôi. Em thấy chiến tranh ở ngay trong ánh mắt ông, trong giọng nói đã run theo năm tháng. Và em hiểu rằng, mình may mắn biết bao khi được sinh ra trong hòa bình.


